[D1NVH] Chương 1.1

Edit :  Lãnh Tuyết Lam (Jelly )

Beta : Thủy Nguyệt Vân

Chương 1.1:

「Trầm tiểu thư, đây đều là hàng mới của năm nay nga, nhất là cái váy Lace hồng nhạt này, còn có cái áo khoác Glan này, mặc lên người con mèo yêu quý của cô nhất định thực đáng yêu .」Trong một nhà hàng xa hoa, Thu Thủy Tâm bày hết những kiệt tác của mình lên bàn, nước miếng tung bay giới thiệu với nữ khách hàng ngồi đối diện, nữ khách hàng ung dung ngồi với dáng vẻ sang trọng, trong lòng ôm một con mèo Ba Tư béo mập màu trắng.

Cô mở một cửa hàng bán trang phục cho vật cưng trên Internet, là chủ tịch kiêm giám đốc, là người thiết kế kiêm thợ may và cũng kiêm luôn nhân viên cửa hàng, hy vọng một ngày có thể mở rộng thành một cửa hàng thật sự ở ngoài, sau đó tuyển thêm vài người…… Ai, nhưng  đừng nghĩ  cô tự tay may quần áo mà hàng không được tốt nha, cô có thể cam đoan rằng những tác phẩm của cô mỗi một bộ đều là hàng tinh xảo nha.

Hai người hẹn gặp mặt trong sảnh của một nhà hàng Tây cao cấp, vì đạt thành vụ làm ăn với vị khách hàng lớn này, cô đã vét hết tất cả hòm bảo bối của mình để mang đến .

Trầm tiểu thư nhìn thấy mấy trang phục quần lót siêu đáng yêu này, yêu thích đến không nỡ buông tay mà lấy từng cái từng cái ướm tới ướm lui ở trên người con mèo yêu quý của mình.

Thu Thủy Tâm càng thêm ra sức quảng cáo những trang phục quần lót, quần, váy đến những đôi giày nhỏ, mũ quả dưa, còn có một đống ba lô nhỏ đáng yêu cho vật cưng, trong lòng đang tính toán, nếu hôm nay những quần áo mang đến đây mà Trầm tiểu thư đều thích, ha ha, vậy quả thực cũng gần bằng nửa tháng làm công rồi.

「 Đều thực không tồi, được rồi, tất cả những thứ hôm nay cô mang đến tất cả tôi đều……」 Thu Thủy Tâm nghe vậy hưng phấn chỉ thiếu chút nữa là không nhảy dựng lên hoan hô, nụ cười trên mặt cô đã rộng đến mang tai rồi.

Khi đang định mở miệng nói lời cảm tạ thì cách đó không xa lại truyền đến một trận tiếng ồn xôn xao, có người thét chói tai ,「 Chạy mau a, có bom……」「 Bom?」 Thu Thủy Tâm kinh hãi hoảng sợ từ trên ghế nhảy dựng lên, Trầm tiểu thư cũng sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

Chỉ thấy trong nhà hàng nhất thời hỗn loạn thành một đoàn, kêu la, chạy trốn, cái bàn bị va chạm cũng lệch đi lung tung, mỗi người vội vã hướng cửa chính mà chạy đi, làm cửa chính của nhà hàng chật như nêm cối.

Đám người nhiễu loạn như thế, con mèo yêu quý của Trầm tiểu thư cũng không chịu yên, không ngừng giãy dụa muốn thoát khỏi sự ôm ấp của chủ nhân.「 Bảo bối đừng sợ, mẹ sẽ mang con rời khỏi nơi này.」 Trầm tiểu thư vội vàng trấn an con mèo yêu quý, rồi cũng chạy về phía đám đông mà ra ngoài.

「 Uy…… Uy…… Trầm tiểu thư, cô không cần đám quần áo này nữa sao?」 Thu Thủy Tâm kêu, một bên dùng tốc độ nhanh nhất để bỏ tất cả tâm huyết của mình trên bàn vào trong túi xách.

Bên cạnh không ngừng có người chạy qua, vài lần thiếu chút nữa cô đã bị đụng ngã, biết rõ không nên để ý những  món đồ ngoài thân này, nhưng mà mỗi một bộ quần áo đều là hao phí rất nhiều công sức của cô mới hoàn thành xong, cô thật sự không nỡ bỏ lại.

Đúng lúc này, bên tai truyền đến một tiếng vang chói tai, ngay sau đó, dưới chân chấn động, cô cảm thấy mình thiếu chút nữa đã ngã văng ra ngoài.

Quả nhiên có bom!

Rốt cuộc cô bất chấp những trang phục vật cưng còn chưa kịp thu xong mà theo đám người nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía cầu thang.

「 Phanh!」  tiếng nổ mạnh thứ hai truyền đến, lần này âm thanh càng gần, đám người càng thêm thét chói tai không thôi, cô không cẩn thận va vào một người, té ngã trên đất, đồ trong túi cũng rớt ra ngoài, rơi vãi khắp nơi, mà người va vào cô cũng vô cùng chật vật, túi xách quý giá rơi trên mặt đất cũng bị người ta giẫm tới giẫm lui

「 Uy, cô mù sao, ra đường không mang theo mắt à?」 đối phương vừa mở miệng liền mắng.

Thu Thủy Tâm cũng bất chấp rằng không phải lỗi của cô, mà chỉ vừa kiểm tra hàng hóa vừa liên thanh giải thích.

Lại truyền đến một tiếng nổ mạnh chói tai, nhà hàng bị cháy, cô nghĩ rằng chạy trối chết quan trọng hơn, cũng quản không được mấy thứ này nữa, ngẩng đầu lên đang muốn nói một tiếng với đối phương, không dự đoán được sau khi nhìn thấy người phụ nữ kia cô hoàn toàn giật mình đến ngây ngẩn cả người — Ông trời! Gương mặt này……người phụ nữ kia cũng ngâyngốc, nhưng lúc này thật sự không phải thời cơ thích hợp để hỏi, trong nhà hàng lại truyền đến tiếng nổ mạnh làm người ta sợ hãi, hiện trường cũng trở nên vô cùng đáng sợ, tất cả những đồ vật thủy tinh đều bị rơi vỡ, Thu Thủy Tâm theo phản xạ cầm lấy túi xách che ở trên đầu để bảo hộ chính mình, nhưng không còn kịp rồi, trên lầu đã bị xung lượng nổ mạnh làm vách tường của phòng bên cạnh vỡ vụn ra, những vật liệu gỗ, vôi vữa như mưa ào ào rơi xuống.

Cô cũng tránh không được mà bị đánh trúng, chịu đựng đau, liều chết mà chạy xuống, nhưng không đợi cô chạy được đến phạm vi an toàn thì một tiếng nổ thật lớn lại vang lên  — cô có cảm giác cái gáy rất đau, trước mắt tối sầm, giây tiếp theo liền mất đi tất cả tri giác.

「 Âu phu nhân bị gãy xương chân, gáy bị va đập mạnh, trên người cũng có không ít da bị trầy, vết thương bên ngoài tuy nhiều nhưng hẳn là không có gì trở ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian ngắn, rất nhanh có thể hồi phục .」「 Ân.」 Một giọng nói lạnh lùng lọt vào lỗ tai của Thu Thủy Tâm, trong ý thức hỗn độn của cô giãy dụa muốn mở hai mắt ra, nhưng hai mí mắt phảng phất như bị nhựa cao su dính lại, căn bản không thể khống chế.

「Vì sao cô ấy còn chưa tỉnh lại?」 Lại là tiếng  nói cực kỳ lạnh như băng , nghe qua thì tuổi còn trẻ nhưng sự không kiên nhẫn trong giọng nói lại khiến cho  lòng của cô co rụt lại.

「Đây là chỗ bị thương phiền nhất trên người cô, gáy của Âu phu nhân đã bị va chạm mạnh, xuất hiện chút máu bầm, hẳn là não bị chấn động sẽ để lại di chứng, trước mắt chỉ có thể quan sát kỹ lưỡng……」 là ai đang nói chuyện vậy?

Thu Thủy Tâm cố gắng  nghe rõ tiếng nói xa lạ đang truyền đến bên tai,  đó là ai? Cô bị sao vậy? Vì sao toàn thân từ trên xuống dưới đều khó chịu chết đi được thế này?

「Âu tiên sinh yên tâm đi, Âu phu nhân phúc lớn mạng lớn, có câu cát nhân ắt có thiên tướng, nhất định cô ấy sẽ không có việc gì đâu.」 Âu tiên sinh? Âu phu nhân? Ai thế?

10 thoughts on “[D1NVH] Chương 1.1

  1. skip_beat 31/07/2011 lúc 13:56 Reply

    *tem tiếp nè!
    He he he
    hị hị hị….

  2. Bee 31/07/2011 lúc 22:16 Reply

    lần đầu ghé nhá nàng cho ta xin cái phong bì thôi

  3. hướng dương xanh 01/08/2011 lúc 02:38 Reply

    đi về tai không nữa rồi…cám ơn nàng.

  4. canhcam 04/08/2011 lúc 00:01 Reply

    nổ bom, thế là bà điêu toa kia đứt bóng ah??? thank nàng

  5. thangsauxanh 11/12/2011 lúc 21:36 Reply

    thank you!

  6. tuongvy 16/12/2011 lúc 17:37 Reply

    thanks ss………

  7. Lưu yumi kute 16/04/2012 lúc 18:52 Reply

    Thanks ss

  8. banhmikhet 27/05/2012 lúc 16:47 Reply

    thanks nàng nhé

  9. momohamodesuka 22/07/2012 lúc 12:26 Reply

    thanks bạn nhiều nha
    ^______________^

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s