[BSXT] Chương 2.1

Edit : mimi

Beta : Lệ Lâm

2.1

Thứ sáu chờ mong cuối cùng cũng đến rồi!

Tôi nhìn lần thứ N về phía đồng hồ sát tường trên bảng đen,  nhìn chằm chằm vào kim dài đi được nửa vòng kia, thần trí mới quay trở lại tấm bảng thầy giáo vừa viết. Vù vù… tôi chờ đến không kịp rồi, tuy rất muốn tập trung nghe giảng, nhưng khi nhớ đến tình cảnh Trình Định Doãn thao thao bất tuyệt trên đài, lại hạ quyết tâm.

Thật vất vả, chuông tan học vang lên, thầy giáo dừng giảng giải, đi về trước đài. Tôi đóng nắp bút lại, cùng đợi thầy giáo nói tan học, ai biết ông lại — tha một cây phấn viết, lại tiếp tục giảng! Tôi không khỏi nhếch miệng nhe răng, bất đắc dĩ đành phải tiếp tục ghi vở.

Lại sau 5 phút, nói xong ví dụ mẫu, thầy giáo đi về trước đài, mở sách ra — bắt đầu cho bài tập.

Tôi ai thán trong lòng, nhưng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn chép đề, vừa cầu nguyện thầy giáo đừng nhắc nhở chúng tôi nữa. Kết quả lại là không như mong muốn, thầy giáo không chỉ đọc đề lại một lần, còn nói gợi ý đề.

Các bạn học cũng dần dần nôn nóng lên, rất nhiều người đã muốn dọn sách vở, không kiên nhẫn liếc thầy giáo.

Rốt cục, thầy giáo khép sách lại. “Tốt lắm, các em, tiết này chỉ đến đây, tan học!”

“A –” Các nam sinh không khách khí biểu hiện vẻ vui mừng, đều cầm theo túi sách lập tức giải tán.

Lý Phái Nhã lưng đeo túi sách, ngoắc tôi. Ta đưa laptop cho Trương Tuệ Na, dọn sách vở rất nhanh, lại nhận laptop Trương Tuệ Na đưa cho Trần Kì, túi sách lên lưng, nhìn đến Lý Phái Nhã và Liêu Hương Hương đã đứng ngoài cửa chờ tôi, vẫy vẫy tay qua loa đến Trần Kì. “Vở kia, tuần sau trả lại tớ!” Không đợi nó trả lời, nhằm phía cửa phòng học —

A! Một bóng người còn nhanh hơn cả tôi, vượt lên trước: “Này này! Trương Chấn Đông!” Thì ra là thầy vật lý! Tôi đứng ngay phía sau lão, lại không thể đá văng hắn mà tông cửa ra.

“Trương Chấn Đông! Trương Chấn Đông!” Thầy giáo nhíu mày đại biểu cho môn học của lão, làm sao gọi đây? Người ta đã bị trận gió quét đi rồi. “Thật là, nháy mắt bỏ chạy rồi.” Lão buồn bực trở lại nhìn quanh phòng học ầm ầm, “Lớp trưởng đâu? Lớp trưởng ở đâu?”

“Đ đi rồi ạ.” Tôi nhỏ giọng đáp lời, mong ngóng nhìn chằm chằm ngoài cửa — thầy giáo yêu quý, phiền mượn gì thì nói đi cho khỏe được không?

“Đều đi rồi? Ừ……” Thầy giáo nhìn tôi, đột nhiên hạ sắc mặt, thậm chí cúi đầu lộ ra nụ cười hiền lành với tôi, khi tôi cảm thấy được không ổn muốn trốn thì mở miệng nói: “Hà Tinh à? Vậy em giúp tôi đi, viết đáp án bài thi này lên bảng.”

“Em? Nhưng mà, thầy ơi…… em……”

“Các em, đây là đáp án bài kiểm tra lần trước, mọi người đi so từng đôi một, sáng thứ Hai tôi giảng lại!” Thầy giáo cao giọng kêu gọi cả lớp, sau đó nhét tập giấy vào tay tôi, “Chỉ có một mặt này thôi, nhanh chép đi.”

“Thầy ơi, em có việc gấp, có thể……”

Lão chẳng thèm nghe đã xoay người bỏ đi luôn rồi, vài bước sau đột nhiên lại quay đầu nói: “Xong rồi thì đem lại trả cho tôi, tôi chờ em ở phòng nghiên cứu.”

“Thầy à, có thể……”

Lão hoàn toàn xem nhẹ quyền lên tiếng của tôi, đi rồi.

Tôi cắn răng, hối hận mình là bé ngoan.

“A Tinh……” Lý Phái Nhã và Liêu Hương Hương đồng tình nhìn tôi, “Chúng tao đi trước chiếm chỗ, mày nhanh lên nhá!”

Tôi đáng thương nhìn chúng nó, thở dài, không dám mơ ước xa vời chúng có nghĩa khí mà đến giúp tôi, lại thở dài một tiếng, gật gật đầu với chúng. Không lãng phí thời gian nữa, xông lên bục giảng chép thật nhanh.

Cách cạch cạch cạch…… Tốt lắm! Bỏ lại phấn viết muốn đi —

“A Tinh, vở ghi trả lại cậu này.” Trần Kì đeo túi sách đứng sau tôi, trả vở cho tôi.

“A,” Tôi bắt lấy, tùy tiện cuốn cuốn nhét vào ba lô, “Á…… cậu không đi nghe thi biện luận à? Sắp bắt đầu rồi.”

Trần Kì hất tóc dài ra sau. “Không được, tớ hẹn bạn đi dạo phố.”

“À, thế tớ đây đi trước , bye bye.” Nói chưa xong người đã xông ra ngoài, mau! Bị muộn rồi!

Chạy đến chỗ chuyển cầu thang, suýt nữa ngã lên người phía trước, may mà thân thủ của tôi có thể coi như linh hoạt, mượn lực vịn vào thành, lắc mình vòng qua người nọ, hai ba bước nhảy lên cầu thang, rồi biến mất trong một chỗ rẽ.

“Hà Tinh.” Giọng dịu dàng truyền đến từ phía sau.

Tôi phanh lại, xoay người nhìn chăm chú nhìn lên, đúng cô giáo là tiếng Anh của chúng tôi, không khỏi thầm kêu thảm.

Cô ấy, là đại tỷ tỷ dịu dàng dễ thương của chúng tôi, nói chuyện tuy rằng lời nói nhỏ nhẹ, nhưng lại không ngừng như hình với bóng, cho đến khi dài đằng đẵng.

“Sao lại chạy nhanh như thế? Đi đâu vậy?” Tao nhã bước chân đến gần cầu thang nói từng chữ một, đến cuối cùng thêm một trợ từ, vừa vặn đứng trước mặt tôi. Cô nói không nhanh, tạm dừng cũng không vội vàng, nhưng trong lúc tôi mấy lần há mồm muốn nói, lại bị chữ tiếp của cô chặn lại.

Rốt cục cô đã dừng lại, tôi mới nói ra: “Phòng giảng dạy. Cô ơi, em……” Em đi trước một bước được không?

Nhưng ngay khi chữ “Em” vừa đến cửa miệng chưa kịp nhào ra không khí, tiếng nói dịu dàng của cô giáo Trần đè người đúng lúc: “A, cô cũng đang về phòng giảng dạy, vậy đi cùng nhau được không?”

“Dạ…… Nhưng……” Nhưng em rất gấp mà.

Tình huống như thế lại xảy ra lần nữa.

“Học hành gần đây thế nào? Ngoài tiếng Anh thì các môn khác có nặng không? A, đúng rồi, chiều nay không phải các em có cuộc thi biện luận à? Sao không đi nghe một chút? Không có hứng thú à? Cô cảm thấy, các em nên bồi dưỡng thêm phương diện hứng thú đi……”

Rõ ràng cô nói rất chậm, vì sao tôi lại không thể chen lọt một chữ đây trời? Mấy chục thứ giọng nói hiện lên trong đầu tôi lại bị người cắt ngang, tôi thiếu chút nữa nghẹn mà trên, trán đổ mồ hôi.

Ô, nghe đồn cô Trần là truyền nhân chính tông của Thái Cực…… Quả nhiên công lực phi phàm.

Tôi nói không ra lời, lại không thể bỏ lại cô còn mình chạy trước, đành phải đi chậm rì lê bước cùng cô.

Hối hận! Vì sao tôi lại lập chí làm một đứa bé có lễ phép?

Cuối cùng, khi đứa bé có lễ phép đi cùng cô giáo dịu dàng nói không dứt nhàn nhã đi đến cửa phòng giảng dạy, thời gian 15’ nhập cư trái phép lại đến.

 “…… Cho nên, cô cho rằng, sau khi học xong tham gia hoạt động văn thể mỹ là rất quan trọng, giống thi biện luận lần này nên đi nghe một chút. Đương nhiên, nếu em thật sự không có hứng thú, vậy cũng không thể miễn cưỡng……”

“Em muốn đi!” Mắt thấy cô giáo dịu dàng đứng ở cửa, như tiếp tục thao thao, đứa bé có lễ phép rốt cục dùng sức phá tan vòng vây kén trời, rống to ra khát vọng ở sâu trong nội tâm.

Không dám nhìn ánh mắt kinh ngạc của các thầy cô trong phòng giảng dạy, bằng vào dũng khí, đứa bé có lễ phép vận đủ lực đan điền, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm: “Em muốn đi nghe thi biện luận! Tạm ~ biệt ~ cô!” Buồn hả, thanh danh bình sinh ngoan ngoãn, mà nay bị hủy bởi cái hét này.

Không dám lại nghe cô Trần đáp lại, tôi lủi khỏi phòng giảng dạy, đặt tập giấy trước mặt thầy vật lý đang ngơ ra, cúi đầu nói: “Thầy ơi, bài kiểm tra đặt chỗ này. Em đi trước, tạm biệt.” Ngẩng đầu, thấy lão lẳng lặng gật đầu rồi, quay ngược lại như bão tố lao ra cửa. Ô, ít nhất tôi còn rất lễ phép nhé.

Phía sau, vẫn bay đến tiếng dịu dàng của cô Trần: “…… Đứa nhỏ khi nói chuyện thật ngây thơ……”

Liếc mắt đồng hồ một cái, tôi dốc toàn lực hướng về phía trước, bịch bịch bịch xuống tầng, qua phòng phát thanh, chính là cửa phòng dạy học–

“Hà Tinh!”

Giả vờ không nghe thấy? Ý niệm này chợt lóe qua trong đầu, chung quy lại không đánh lại nổi giáo dưỡng cha mẹ dã dạy. Tôi phanh lại, chậm rãi quay đầu. “Chào cô Nhan ạ.”

Cô Nhan trong phòng thu phát lại đưa tập tài liệu đến. “Đến đây, giúp cô xem hai bài này một chút, đều là đề thi mới nhất năm nay, nhìn xem, làm thế nào thì tốt? Vội quá, hôm nay còn phải viết đơn đặt hàng.”

Cách cửa sổ, tôi nhận nhanh hai bài thi cô Nhan đưa đến, trong đầu hỗn loạn một mảnh. “Cô ơi, em……”

“Nội dung này tương đối đồng đều, nhưng mà theo chỉ đạo của chúng ta có hơi bị trùng; Bộ này nên mới một chút, nhưng mà đề có hơi……” Cô Nhan luôn nói rất nhanh, hành văn liền mạch lưu loát, với cô Trần hoàn toàn khác nhau, giống là tôi luôn chen vào không lọt miệng.

“…… Em thấy thế nào?”

“A……” Tôi bị chuỗi lời của cô oanh tạc làm choáng đầu, lại kiên tâm niệm thi biện luận, lẳng lặng gật đầu. “Em cũng cảm thấy thế.”

“Thật tốt quá! Tôi còn lo các em sẽ thấy nặng quá! Em đã cũng đồng ý rồi, vậy thì cả hai đề này đi!” Cô Nhan mở miệng cười, lập tức cầm bút điền đơn đặt hàng.

A? “Cô à…… tạm biệt.” Đầu óc hỗn loạn vẫn không hiểu rõ lắm…… Tôi không phải vừa thêm gánh nặng cho lớp đó chứ? Không có can đảm nghĩ thêm, hơn nữa cũng không có thời gian, tôi bỗng dưng bừng tỉnh, nhấc chân liền xông ra ngoài — Trình Định Doãn thi biện luận!

Vì đang vội nên đi đường tắt, tôi quẹo vào đường nhỏ phòng sinh vật, chạy hết tốc lực thì bóng người lóe lên trước mắt..

Kít! Uỳnh! Ôi —

Tôi bất chấp đau đớn do lưng đụng vào thân cây, đứng lên đến gần cô gái ngồi trên mặt đất kia. “Cậu không sao chứ? Thực xin lỗi! Tớ không để ý là có người đang lại gần, có bị thương không?” Không ngờ trên đường hẻo lánh này mà cũng có người đi qua.

Cô gái kia chôn đầu vào gối, vẫn không nhúc nhích.

Tôi có chút hoảng, tay đi lắc lắc cô ấy. “Cậu có khỏe không? Bị thương sao?”

Một tiếng nức nở thật nhỏ truyền ra.

“Oa!” Tôi sợ tới mức văng về phía sau, “Cậu, cậu…… cậu không sao chứ?” Không nghiêm trọng như vậy chứ? Thể trạng của tôi không đủ để đả thương người đâu!

“Các cậu…… Đều bắt nạt tôi…… Ô…… Ô ô……” Dáng vẻ ủy khuất thật đau lòng.

“Không phải mà! Tôi nào cố ý va vào cậu! Chỉ là chạy nhanh quá……” Oan uổng thật! Ai lại cố ý đi va người khác chứ, tuy rằng động lượng của tôi khá lớn, nhưng lực tác dụng và phản lực là giống nhau mà!

“Rõ ràng là thế …… Còn nói không phải…… Ô…… Các cậu đều thấy tôi rất dễ bắt nạt đúng không? Tôi, tôi…… –” Tiếng khóc càng lúc càng lớn.

Tôi cầu xin nhắc lại: “Không có! Tớ thật không cố ý mà!” Mơ hồ lại có thêm cái cọc phiền toái. Thật là tai bay vạ gió!

Cô gái không nghe, vẫn khóc.

Tôi lặng lẽ nhìn kỹ toàn thân cô, cảm thấy không thương đến cái gì, vì thế không lương tâm bắt đầu muốn rút. “Cậu không có việc gì chứ? Đừng khóc nữa, khóc cũng chỉ phí sức thôi. Đừng khóc được không? Cậu cười lên nhất định rất đáng yêu . Không có việc gì đâu? Không có việc gì thì tớ……”

Lúc này cô đột nhiên ngẩng đầu, tôi sợ đến mức nuốt luôn lời kia xuống bụng. Đôi mắt ngập nước nhìn tôi, khuôn mặt nặn ra nụ cười, môi bị nước mắt làm ướt run nhè nhẹ , nhẹ nhàng nói: “Thực xin lỗi, tớ không sao. Cảm….. Cám ơn cậu,” Nói chưa xong, mắt nháy mắt, nước mắt lại đổ ào ào xuống.

Dáng vẻ thật đáng thương, dễ dàng gợi lên tất cả áy náy trong lòng tôi. Không tự chủ được cũng ôm túi sách ngồi xuống, ngơ ngác nhìn cô ấy, không biết đáp lại sao.

Cô hít hít cái mũi, lấy tay bưng mặt, tôi thấy thế lấy khăn tay ra đưa đến. Cô ấy nhận, lại cười ngượng ngùng với tôi.

Dự cảm không thoát thân được nặng hơn, tôi thầm lo lắng, lại vô kế khả thi.

Cô dựa cằm vào gối, nhìn chằm chằm cỏ dại bên chân, chậm rãi mở miệng : “Tớ thật sự rất thích anh ấy……”

Trời ạ! Mặt tôi là màu xanh, thiếu chút nữa hộc máu. Tôi nào phải giáo viên tình duyên đâu hả! Cô bé này phải thương tâm lắm mới có thể coi tôi thành đối tượng tâm sự.

Vừa nghe cô kể về tình yêu đứt quãng của mình, tôi vừa liếc mắt nhìn kim đồng hồ di chuyển từ từ, thỉnh thoảng lại đưa một tờ giấy ăn cho cô ấy. Ô…… Tôi cũng muốn khóc lắm!

“…… Ô…… Vì sao anh ấy lại đối xử với tớ như thế? Tớ thích anh ấy mà! Ô……”

Ô, bỏ qua lần thi biện luận này, tôi sẽ hối hận cả đời a! Ô — về sau rốt cuộc không có cơ hội này nữa đâu, sang năm anh ấy thi đại học rồi, lần thi biện luận sau sẽ không có anh ấy nữa, về sau không ở cùng trường, chỉ sợ ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không có ……

“Ô…… anh ấy từ chối tớ thế đấy…… Ô ô……”

Ô…… không thể đến cuộc thi biện luận, là thứ tôi mãi nhớ trong lòng! Ô – thật hận mà!

“Vì sao, vì sao anh ấy không thể thích tớ? Ô……”

Vì sao –? Vì sao tôi lại là một đứa bé ngoan?!

——————————————————————————————————

P/S : Chap tiếp theo gặp nam9 ^0^

3 thoughts on “[BSXT] Chương 2.1

  1. skip_beat 03/08/2011 lúc 14:56 Reply

    Hô hô
    Vẫn còn tem.
    *băm, chặt, phừng*
    Êu đt!*moak*

  2. thangsauxanh 12/12/2011 lúc 01:25 Reply

    thank you!

  3. nguyên 03/04/2012 lúc 23:08 Reply

    đến chết cười với nữ chính nhỉ
    cảm ơn bạn nha, khả năng là một tr hết sức dễ thương đây. hì hì

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s