[D1NVH] Chương 2.1

Edit :Jelly (có sự hỗ trợ of Lệ Lâm thanks mụi nhìu )

Beta : Thủy Nghuyệt Vân

2.1

“Bồ đề bản vô thụ, minh kính diệc phi đài, bản lai vô nhất vật, hà xứ nhạ trần ai.”

Thu Thủy Tâm vừa mới đi vào phòng khách, liền nghe được một giọng nói  non nớt đang đọc thơ, vừa liếc mắt nhìn, thì ra là Âu Quân Thiên đang quy củ đứng chính giữa nhà khoanh tay ngâm nga .

Âu Cánh Thần ngồi ngay ngắn ở trên ghế sô pha da màu trắng, mặc một bộ quần áo ở nhà sang quý thuần sắc trắng, hai chân tao nhã gác cùng một chỗ, trong tay bưng một ly cà phê đang tỏa nhiệt.

“Dùng tiếng Anh đọc một lại lần.” Sau khi Âu Quân Thiên đọc xong bài thơ, anh tiếp tục giao phó.

Âu Quân Thiên không dám chậm trễ, rất nhanh đọc ra một chuỗi tiếng Anh lưu loát.

“Tiếng Pháp.” Mệnh lệnh lại hạ xuống.

Sắc mặt Âu Quân Thiên trở nên có chút khó xử, bất quá cậu vẫn ấp a ấp úng đem thơ phiên dịch thành tiếng Pháo mà đọc ra.

“Tiếng Nhật.” Biểu tình của Âu Cánh Thần tựa như một thủ trưởng đang nghiêm khắc khảo hạch biểu hiện của cấp dưới.

Âu Quân Thiên khẩn trương cắn môi dưới, sau khi chậm chạp đọc ra được vài từ tiếng Nhật, trên khuôn mặt trắng noãn nhỏ nhắn dần dần đỏ lên.

Âu Cánh Thần nhíu mày nhìn con “Tiếp tục.”

Âu Quân Thiên gục đầu xuống,“Thực xin lỗi, ba ba, con… con không biết.” Cậu co rúm lại trả lời.

Không khí ngưng đọng một lát, Âu Quân Thiên cũng không dám thở mạnh một cái, chỉ thấy Âu Cánh Thần tư thái tao nhã uống xong ly cà phê liền nói:“Giáo viên tiếng Nhật của con chưa không dạy cho con sao?”

Cậu nhỏ tiếng trả lời: “Đã dạy.”

“Vây vì sao không biết?” Giọng hỏi tuy rằng mềm nhẹ, nhưng ngữ khí lại tiềm tàng vài phần nghiêm khắc dọa người.

“Con…” Cậu bất an bẻ bẻ ngón tay,“Thực xin lỗi…”

“Một trăm lần.” Âu Cánh Thần đặt ly cà phê lên bàn,“Tối nay đem bài chép phạt đưa đến phòng sách của ba.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Âu Quân Thiên uể oải, nhưng không phải bởi vì bị xử phạt, mà là vì cậu đã làm cho cha cậu thất vọng rồi.

Thu Thủy Tâm nhìn đến đây có chút chịu không được, một đứa nhỏ mới năm sáu tuổi lại bị ba mình bức đến loại tình trạng này, chỉ là một bài thơ làm gì lại muốn đọc bằng nhiều thứ tiếng khác nhau như vậy, hắn là muốn đem con huấn luyện thành máy phiên dịch sao!

Cô chống nạng đi đến trước mặt hai cha con, gặp chuyện bất bình bênh vực lẽ phải nói: “Âu tiên sinh, anh không biết là quản giáo một đứa trẻ như vậy là có chút quá mức sao?”

Âu Cánh Thần nhẹ mở mí mắt, thật lạnh lùng nhìn cô,“Cô đang nói chuyện với tôi sao?”

“Tôi đương nhiên là đang nói chuyện với anh.” Người đàn ông này cũng thực máy móc nha, cô nhịn tức giận xuống nói:“Anh bắt một đứa trẻ nhỏ như vậy phải học quá nhiều ngôn ngữ, nếu đọc không được còn phạt viết một trăm lần, làm như là đang nuông chiều cho hư hay sao!”

“Nha?” Anh tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhẹ liếc nhìn cô,“ Angel, hành vi của cô tôi có thể lý giải là cô đang phát huy thiên tính của người mẹ không?”

Nghe được mấy từ “thiên tính của người mẹ” này, mặt cô không khỏi đỏ lên, “Tôi… Tôi chỉ là có chút nhìn không vừa mắt, còn nữa, xin anh gọi tôi là Thu tiểu thư hoặc là Thu Thủy Tâm, tôi không phải Angel.”

Anh càng cảm thấy buồn cười ,“ Angel, thời gian của mọi người đều thực quý giá, hơn nữa tôi cũng không có thời gian cùng cô chơi trò mất trí nhớ nhàm chán này, nếu cô muốn dùng loại kĩ xảo ngây thơ này để khiến cho tôi chú ý, như vậy tôi có thể nói cho cô, tốt nhất không cần.”

Anh thình lình đứng dậy, cùng cô gần gũi mặt đối mặt, Thu Thủy Tâm lúc này mới phát hiện nam nhân này dáng người thật sự là ngạo nhân tài trí hơn người cùng cao ngất.

“Cô trước kia không phải là người mẹ tốt, hiện tại cũng không cần ở đây làm bộ làm tịch.”

Sauk hi lại lạnh lùng chăm chú nhìn cô liếc mắt một cái, hắn nói với con –“Đừng quên, một trăm lần.” Nói xong, tự xoay người hướng cầu thang mà đi.

Thu Thủy Tâm bị châm chọc khiêu khích một phen thật sự là vô cùng giận dữ, sống đến từng tuổi này, lần đầu tiên cô gặp được loại đàn ông có tính cách đáng đánh như người này.

“Con thật muốn viết phạt một trăm lần sao?” Cô nhìn Âu Quân Thiên.

Đối phương ai oán trừng mắt liếc cô một cái,“Không cần mẹ xen vào việc của người khác.” Nhóc này cùng cha cậu ta là một dạng, lạnh lùng nói xong, cũng xoay người rời đi.

“Uy!” Thu Thủy Tâm thật sự cảm thấy chính mình hảo tâm lại bị ghét bỏ,“Làm sao có thể vô tình giống hai cha con các người như vậy chứ? Uy…”

Phát hiện người hầu chung quanh đều dùng một loại ánh mắt đùa cợt nhìn mình, cô thật sự là cảm thấy quá đủ! Sao phải ở lại chỗ này chịu loại uất ức này a?

Mang theo một cỗ bất mãn, cô chống nạng cố hết sức đi lên lầu, tính tìm Âu Cánh Thần nói chuyện.

8 thoughts on “[D1NVH] Chương 2.1

  1. ♥ Tuyết Nhi!!^.^ ♥! 11/08/2011 lúc 15:10 Reply

    tem tặng jelly này *cười dịu dàng*

  2. Âu Dương Kỳ Doanh 11/08/2011 lúc 16:11 Reply

    ây za… thanks Lam tỷ, Vân tỷ… thanks cả Lâm tỷ êu êu nữa *chụt chụt mũi ngừi 1 cái*

  3. thangsauxanh 11/12/2011 lúc 22:01 Reply

    thank you!

  4. tuongvy 16/12/2011 lúc 17:53 Reply

    thanks nàng

  5. Lưu yumi kute 16/04/2012 lúc 19:38 Reply

    Thanks ss

  6. banhmikhet 27/05/2012 lúc 16:56 Reply

    thanks nàng nhé

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s