[D1NVH] Chương 2.2

Edit : Jelly (có sự giúp đỡ of LL mụi )

Beta : Thủy Nguyệt Vân

2.2

Đi đến cửa phòng sách của anh, cửa phòng cũng không có đóng, cô theo khe hở nhìn vào, thấy anh đang ngồi trước bàn làm việc, hai tay bận rộn chuyển động trên bàn phím.

“Thực xin lỗi quấy rầy một chút.” Cô tượng trưng gõ lên cửa phòng,“Xin hỏi tôi có thể nói chuyện với anh không?”

“Không thể.” Anh nhíu mày, đầu ngay cả nâng cũng không nâng.

“Nhưng là tôi cảm thấy chúng ta hẳn cần nói rõ một chút.” Cô không để ý tới anh lạnh lùng cự tuyệt, tự ý đi vào trong phòng,“Tôi sẽ không làm mất nhiều thời gian của anh đâu.”

Anh giương mắt nhìn cô khập khiễng đi về phía mình, chán ghét trong mắt cũng càng ngày càng mãnh liệt.

“Năm phút.” Anh lưu hồ sơ lại,“Hiện tại cô có thể bắt đầu.”

Anh ta còn muốn tính giờ trước a, có cần kiêu ngạo như vậy hay không a!

Lửa giận của Thu Thủy Tâm lại bị anh khơi lên, cô đi đến trước bàn làm việc của anh, hít sâu vài lần mới mở miệng nói:“Âu tiên sinh, nếu thời gian của mọi người đều thực quý giá, như vậy tôi sẽ nói ngắn gọn, có liên quan đến việc anh nói tôi chính là vợ anh Angel, chuyện này kỳ thật là hiểu lầm, tên của tôi là Thu Thủy Tâm, kinh doanh cửa hàng trang phục dành cho thú cưng trên mạng.”

“Thời gian trước bởi vì tôi cùng khách hàng hẹn gặp mặt ở nhà hàng phát sinh nổ mạnh, tôi cũng không biết vì sao sau khi tỉnh lại liền biến thành phu nhân của anh, vừa vặn tôi chỉ có một mình ở Đài Bắc, phát sinh loại việc này cũng cần người chiếu cố, cho nên mới… Dù sao, tôi thực cám ơn trong khoảng thời gian này anh cùng Trung bá bọn họ chiếu cố cho tôi…”

Cô nói một hơi tới đây, nhìn đến khuôn mặt tuấn tú của anh thủy chung đều là biểu tình thờ ơ, nhịn không được nhíu mày,“Uy, anh có đang nghe tôi nói chuyện hay không a?”

Âu Cánh Thần lại là biểu tình sâu xa khó hiểu, dường như là đang nhìn xem cô định chơi trò gì, khóe miệng tựa tiếu phi tiếu tươi cười,“Tiếp tục đi, cô còn hai phút.”

“Anh…” Người đàn ông này thực làm cho người ta bốc hỏa,“Anh luôn dùng loại thái độ này để nói chuyện với người khác sao?”

“Nếu tôi là cô, tôi sẽ không lãng phí thời gian ở những câu khắc khẩu vô nghĩa đâu.”

“Được rồi, nếu như vậy tôi cứ việc nói thẳng , tôi muốn rời khỏi nơi này, từ nay về sao mỗi người một nơi không liên quan đến nhau nữa, tôi nợ anh tiền thuốc men, anh cho tôi hóa đơn, tôi sẽ nghĩ biện pháp chậm rãi trả lại cho anh, không quấy rầy Âu tiên sinh anh làm việc nữa.”

Cô căm tức cầm lấy đồng hổ trên bàn làm việc của anh, phanh một tiếng đặt tới trước mặt anh,“Không nhiều không ít vừa đúng năm phút.” Cô khiêu khích trừng mắt nhìn anh liếc một cái,“Không hẹn gặp lại!”

Cầm nạng lên, cô xoay người định đi ra ngoài cửa, Âu Cánh Thần tao nhã dựa lưng vào trong ghế da, hai tay thon dài để cùng một chỗ, nhìn bóng dáng cô đi lại tập tễnh, gợi lên ý đùa cợt cười,“Angel, xem ra cô tựa hồ càng ngày càng nâng cao trò chơi mất trí nhớ này.”

“Tôi không phải  Angel!” Cô quay sang, hung hăng trừng mắt anh,“ Nhắc lại một lần cuối cùng, tôi tên là Thu Thủy Tâm!”

Âu Cánh Thần suy nghĩ sâu xa hỏi: “Sẽ không phải cô muốn dùng chiêu rời nhà trốn đi này để khiến cho tôi chú ý chứ?”

“Sao tôi phải khiến anh chú ý tới tôi? Anh cảm thấy tôi là một phụ nữ nhàm chán như vậy sao?”

Người đàn ông này sao có thể tự đại đến mức đáng giận thế chứ?

“Angel, đừng đùa giỡn nữa, tâm cơ dùng bảy năm, chẳng lẽ cho tới bây giờ cô vẫn chưa cảm thấy chán sao?” Anh cười lạnh một tiếng,“Nếu không cô cũng chơi trò nào cao minh hơn một chút đi, như vậy ít nhất tôi còn có thể ca ngợi chỉ số thông minh của cô rốt cục đã thăng cấp.”

Thu Thủy Tâm bị anh lạnh lùng trào phúng như thế lại quay về bàn làm việc của anh “Tôi không có!”

“Nha?” Hắn nhíu mày,“Không có gì?”

“Không muốn khiến anh chú ý tới tôi!” Anh ta cũng quá tự kỷ rồi, tuy rằng là bộ dạng rất tuấn tú, nhưng cô cũng không phải chưa thấy qua soái ca, trên TV một đống a!“Anh đã nhận định tôi hiện tại làm hết thảy đều là vì muốn khiến cho anh chú ý, như vậy thì ly hôn đi! Vậy có được chưa?”

Anh ta muốn cô trở thành vợ thì sẽ theo ý anh ta, dù sao cô cũng không phải vợ thật sự của anh ta, ly hôn một trăm lần cũng chẳng sao!

Nghe được hai chữ ly hôn, Âu Cánh Thần lộ ra một cái cười lạnh,“Cô xác định lấy ra hai triệu tiền mặt bồi thường cho tôi sao?”

“Hai triệu tiền mặt?” Cô bị con số khổng lồ này dọa sợ.

“Trí nhớ của cô sẽ không kém vậy chứ, điều kiện này là lúc trước cô chính miệng đề suất — ai quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân này trước, người đó sẽ phải bồi thường cho đối phương hai triệu tiền mặt, mặt khác còn giao quyền nuôi con ra.”

“Điều đó không có khả năng…” Cô há hốc mồm,“Vợ anh sao có thể đưa ra loại điều kiện biến thái này chứ, đây căn bản là đang ép người…” Trời ạ! Rốt cuộc cô bị cuốn vào một gia đình kỳ quái đến mức nào vậy?

“Tôi cũng rất bội phục tư duy lô-gích kỳ quái của cô.” Anh không phải không có đùa cợt hừ lạnh một tiếng.

Chẳng lẽ từ nay về sau mình phải ở lại cái nơi quỷ quái này, cùng những người tính cách có vấn đề này ở chung cả đời sao?

Đừng choáng váng, chân là ở trên người cô — tuy rằng hiện tại vẫn chưa tiện, nhưng chờ vết thương của cô hồi phục rồi, cô muốn đi đâu liền đi đó, ai có thể cản trở được cô?

Lười cùng người đàn ông này nói thêm nữa, cô xoay người muốn chạy ra ngoài, cũng không để ý đụng phải cái gì đó, mất trọng tâm lui về phía sau vài bước, mất thăng bằng.

“Đông –”

Cô chật vật đặt mông ngồi xuống sàn, nháy mắt ở trong mắt tụ đầy nước, “Đáng ghét, suốt ngày té ngã, khi dễ ta hiện tại chân tàn tật có phải không!”

Âu Cánh Thần nghe vậy kỳ quái nhìn cô, cô gái này lại đang làm cái quỷ gì vậy? Ai khi dễ cô ta? Rõ ràng là tự cô ta té ngã mà.

Từ sau vụ nổ, tính cách của cô ta xác thực thay đổi rất nhiều, nhưng nhớ lại những lần trước, lại khiến anh không thể không hoài nghi đây hết thảy đều là hành động của cô.

Nhưng cô ta diễn cũng quá giống đi, lần này tựa hồ quyết tâm không nhỏ, mới khiến người phụ nữ ích kỷ lại sợ chết như Angel chịu đựng cái đau da thịt để xuất ra khổ nhục kế sao?

Lạ nhất là chính mình, trong nháy mắt thấy cô ta ngã sấp xuống, đáy lòng cảm thấy một cỗ đau lòng… Gặp quỷ rồi! Anh thế mà lại đối với người phụ nữ mình thập phần oán hận sinh ra loại cảm giác chết tiệt này, giáo huấn trước kia anh từng chịu qua còn chưa đủ sao? Đừng để bị cô ta lừa, người phụ nữ này vì đạt được mục đích không hề từ thủ đoạn !

Anh làm mặt lạnh,“Nếu không còn việc gì, cô có thể đi ra ngoài.”

Cố ý xem nhẹ bộ dáng đáng thương lúc này của cô, người phụ nữ này không đáng để anh mềm lòng vì cô ta, có cục diện ngày hôm nay, tất cả đều là cô ta tự tìm đến quả đắng.

Thu Thủy Tâm vừa cầm nạng vừa mượn lực giúp đỡ của cạnh bàn chậm rãi đứng lên, tuy rằng chân đau đến làm cho cô muốn rơi lệ, nhưng là tính quật cường trời sinh khiến cô không muốn biểu hiện ra yếu ớt trước mặt nam nhân này.

Cô khấp khiễng bước ra khỏi phòng sách, Âu Cánh Thần nhìn bóng dáng chật vật lại kiên cường của cô, đáy lòng hiện lên hoài nghi – người phụ nữ này, thật là Angel – vợ anh sao?

Anh không phủ nhận, lúc nhận điện thoại cảnh sát gọi tới, biết được vợ mình ở hiện trường vụ nổ, anh kỳ thật là có chút vui sướng khi người gặp họa , người phụ nữ cùng mình sinh hoạt bảy năm này xảo quyệt tùy hứng, hư vinh ích kỷ, chỉ có khuôn mặt xinh đẹp nhưng lòng dạ lại giống như rắn rết.

Nếu cô ta đã chết, nhà này có lẽ sẽ bình yên một chút… Nhưng là hiện tại, tính tình cô ta lại biến đổi rất lớn, thậm chí ngay cả ân oán nhiều năm của hai người cũng không nhớ rõ, trong nhất thời, anh cũng lâm vào tình trạng hoang mang… Trải qua một đoạn thời gian hiểu biết, Thu Thủy Tâm cuối cùng cũng có một ít nhận thức đơn giản đối với Âu gia.

9 thoughts on “[D1NVH] Chương 2.2

  1. Lãnh Tuyết Lam 13/08/2011 lúc 12:12 Reply

    tem ta tặng cho sp iu dấu 🙂

  2. gaubu 13/08/2011 lúc 20:35 Reply

    thanks em,ve la vui roi,het buon chua?

  3. thangsauxanh 11/12/2011 lúc 22:06 Reply

    thank you!

  4. Rosehua 12/12/2011 lúc 13:33 Reply

    Thanks

  5. tuongvy 16/12/2011 lúc 17:58 Reply

    thanks nàng

  6. Lưu yumi kute 16/04/2012 lúc 19:45 Reply

    Thanks ss

  7. banhmikhet 27/05/2012 lúc 16:58 Reply

    thanks nàng nhé

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s