[Đ1NVH] Chương 2.3

Edit : Jelly

Beta : Thủy Nguyệt Vân

2.3:

Anh không phủ nhận, lúc nhận điện thoại cảnh sát gọi tới, biết được vợ mình ở hiện trường vụ nổ, anh kỳ thật là có chút vui sướng khi người gặp họa ,người phụ nữ cùng mình sinh hoạt bảy năm này xảo quyệt tùy hứng, hư vinh ích kỷ, chỉ có khuôn mặt xinh đẹp nhưng lòng dạ lại giống như rắn rết.

Nếu cô ta đã chết, nhà này có lẽ sẽ bình yên một chút… Nhưng là hiện tại, tính tình cô ta lại biến đổi rất lớn, thậm chí ngay cả ân oán nhiều năm của hai người cũng không nhớ rõ, trong nhất thời, anh cũng lâm vào tình trạng hoang mang… Trải qua một đoạn thời gian hiểu biết, Thu Thủy Tâm cuối cùng cũng có một ít nhận thức đơn giản đối với Âu gia.

Cô vạn vạn không nghĩ tới đương nhiệm tổng tài tập đoàn Âu thị cả ngày là đầu đề của giới tài chính và kinh tếlại là Âu Cánh Thần.

Nghe nói cha mẹ Âu Cánh Thần đã qua đời từ lúc anh ta còn rất nhỏ, thân là con một anh ta được ông nuôi lớn, mấy năm trước, sau khi Âu lão gia bị bệnh vĩnh biệt cõi đời, năm ấy Âu Cánh Thần hai mươi hai tuổi phải nhậntrọng trách gánh vác toàn bộ tập đoàn.

Sau ngày hai người cãi vã không vui ở phòng sách, có một đoạn thời gian cô cũng không thấy Âu Cánh Thần xuất hiện ở nhà , nghe người hầu nói, hình như anh ta đi nước ngoài công tác.

Cô vốn định liền có thể như vậy mà vỗ vỗ mông đi, vết thương ở chân đã tốt lên nhiều, nhưng mà nghĩ kĩ lại, chưanói rõ ràng đã bước đi như vậy liệu có được không? Có thể khi Âu Cánh Thần trở về liền đăng quảng cáo trên báo “Cảnh cáo vợ bỏ trốn” linh tinh hay không, cô nghĩ trước nghĩ sau, vẫn là quyết định đem mọi chuyện nói rõ ràng có vẻ tốt hơn.

Hiện tại cô không cần dựa vào nạng cũng có thể hành động tự nhiên, đi khắp các nơi trong nhà lớn của Âu gia mà tìm tòi, chỉ là ngôi nhà lớn này tuy rằng rất đông người,nhưng từ trên xuống dưới không một ai muốn dùng gương mặt hiền lành để đối đãi với cô cả.

Giống như mọi ngày, cô nhàn rỗi không có việc gì làm ra khỏi phòng ngủ, đi vào phòng khách, nhìn thấy Amy đang cọ rửa tay vịn thang lầu, cô có ý tốt đi qua, lộ ra một khuôn mặt tươi cười hết cỡ.

“Amy, có cần giúp gì hay không, tôi giúp cô giặt khăn lau nha?”

Amy quái dị nhìn cô một cái, trong biểu tình mang theo vài tia khiếp sợ, cô không hiểu thiếu phu nhân từ trước bạo ngược ra lệnh làm người người chán ghét gần đây bị lên cơn điên gì, đi làm thân với mọi người, bất quá mặc kệ cô ta suy nghĩ cái gì, vẫn là ít chọc tới cô ta là tốt nhất.“Không cần thiếu phu nhân, đây là chức trách của tôi.”

Thu Thủy Tâm thất vọng nhún nhún vai, “Vậy…Tôi đây sẽ không quấy rầy cô nữa.”

Cô không có việc gì đi vào phòng bếp, nhìn thấy Phúc tẩu đang vội vàng, không biết muốn làm cái gì.

Nàng thò đầu vào hỏi:“Phúc tẩu, chị đang làm bánh bao sao?” Nhìn một viên bột trắng noãn mềm mịn, cô cảm thấy hình dạng này thật sự là rất đáng yêu.

Sự xuất hiện đột ngột của cô làm cho Phúc tẩu hoảng sợ, sắc mặt sợ hãi.“A! Thiếu phu nhân, sao côlại tới đây?”

“Tôi rất nhàm chán, muốn hỏi có thế giúp việc gì hay không…” Cô lộ rakhuôn mặt tươi cười lấy lòng,“Phúc tẩu, chị đang làm bánh bao đúng không?”

Phúc tẩu thực khó xử,“Thiếu phu nhân, nơi này toàn bột, sẽ làm dơ quần áo của cô, nếu cô muốn ăn cái gì, tôi có thể lập tức chuẩn bị cho cô, cô có thể ra phòng khách chờ một chút hay không?”

“Nhưng là, tôi chỉ là muốn giúp chịlàm.”

“Không cần,tôi làm một mình là được.”

“Kia… Vậy được rồi!”Thu Thủy Tâm cũng không muốn làm khó người khác, cô chán đến chết nên quyết định đi ra ngoài, đi vào vườn hoa phía sau.

Không biết vợ Âu Cánh Thần rốt cuộc là dạng phụ nữ gì, làm sao có thể không được ưa thích đến loại tình trạng này?

Đi mệt, cô ngồi ở ghế dài sau vườn hoa thưởng thức hoa cỏ bên cạnh, nghĩ đến Âu phu nhân thật sự đến bây giờ còn chưa trở về, không phải đã bị vụ nổ kia làm chết rồi chứ?

Nghĩ đến cái chết, cô không khỏi rùng mình lạnh run một cái, nếu phỏng đoán của cô trở thành sự thật, chẳng phải Âu Cánh Thần sẽ đau buồn vì cái chết của vợ hay sao? Còn có Tiểu Thiên…nó mới sáu tuổi mà thôi, chẳng lẽ từ nay về sau sẽ mất đi mẹ ?

Nhưng mà nhìn thái độ của hai cha con kia đối xử với cô mà nghĩ, bọn họ không giống như sẽ có bộ dáng thống khổ… Ngay tại lúc cô nghĩ đến xuất thần thì bên tai truyền đến một trận tiếng chó sủa, di? Nơi này có nuôi chó sao?

Cô nhìn thấy một chú chó thân màu nâu sẫm đi vào bên chân cùa cô, một đôi mắt đen lúng liếng chớp chớp nhìn cô, cái đầu nhỏ xoay đến xoay đi, hai cái tai dài đung đưa, bộ dáng đáng yêu cực kỳ.

Côcúi người vuốt cái đầu nhỏ đáng yêu của nó,“Ha la, cún con… Oa! Lông của mày thật mềm nga, nói cho tao tên màylà gì được không?Nhạc Nhạc?Da Da? Nữu Nữu? Đông Đông? Chíp Bông?”

“Không được đụng vào Tiểu Tam của tôi!”

7 thoughts on “[Đ1NVH] Chương 2.3

  1. subu_hikaru 17/08/2011 lúc 22:18 Reply

    Truyện này nhẹ nhàng mà hay nha, mình rất thích nó. Mong là bạn có thể làm truyện đều tay, k để bộ này bị drop nhé! Cảm ơn bạn đã edit truyện cho mọi người cùng thưởng thức na!!!

    • Lãnh Tuyết Lam 21/08/2011 lúc 18:38 Reply

      truyen nay minh se ko drop nhung se post cham do minh dao nay ban b ak 🙂

  2. snow_angel26395 18/08/2011 lúc 12:25 Reply

    thank nang ,nang rang post truyen deu deu nha

  3. thangsauxanh 11/12/2011 lúc 22:09 Reply

    thank you!

  4. tuongvy 16/12/2011 lúc 18:00 Reply

    thanks nàng

  5. Lưu yumi kute 16/04/2012 lúc 19:48 Reply

    Thanks ss

  6. banhmikhet 27/05/2012 lúc 16:59 Reply

    thanks nàng nhé

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s