[D1NVH] Chương 1.4

Edit :Jelly

Beta : Thủy Nguyệt Vân

sr mọi người nha ta lú lẫn c1 còn 1 đoạn cuối hjx may có 1 bạn nhắc ta , mn*vỗ tay * cám ơn bạn  mjn nào và lần cuối sr mn * cúi ầu tạ lỗi *

Chương 1.4

Tiểu quỷ kia không phải là con trai của cô sao? Ân, buồn cười là, cô ngay cả tên của con mình gọi là gì cũng không biết.

Cô biết tên người chồng mặt lạnh kia tên là Âu Cánh Thần, vẫn là từ tờ hôn thú mà nhìn thấy.

「 Hi…… Bé trai……」 xấu hổ, có người làm mẹ nào lại kêu con như vậy sao?

Quả nhiên, Âu Quân Thiên với vẻ mặt hoang mang quay đầu nhìn về phía tiếng gọi, thấy là cô, khuôn mặt lập tức trở nên không chút biểu tình.

「 Mẹ.」 Cậu gọi một tiếng không có độ ấm.

Cô cố hết sức đi đến trước mặt cậu bé, lộ ra một khuôn mặt hiền lành tươi cười,「 Cô nghĩ mọi người khẳng định là lầm rồi, trên thực tế cô không phải mẹ con, hiện tại mọi người đều nói là cô mất trí nhớ , nhưng cô có thể vụng trộm nói cho con, kỳ thật từ đầu tới đuôi cô đều không có mất trí nhớ nha……」 Âu Quân Thiên ngửa đầu, không cảm thấy hứng thú hỏi,「 Sau đó thì sao?」「 Ách…… Sau đó…… Sau đó cô muốn nói…… Cái kia…… Cô là muốn hỏi chúng ta có thể tâm sự không? 」Vì sao cậu bé này lại bày ra bộ dáng cách xa người khác ngàn dặm như vậy, không phải cô là mẹ cậu bé sao? Chẳng lẽ tình cảm mẹ con bọn họ không tốt?

Còn nữa, hình như ở tại biệt thự này đại khái ai đối với cô cũng tình cảm không tốt, ngay cả người hầu đưa ba bữa cơm cho cô cũng chưa từng quan tâm nhiều đến cô, hỏi cái gì cũng đều im lặng giống như câm điếc vậy, không có ai muốn cùng cô nói nhiều thêm một câu.

「 Thực xin lỗi mẹ, con không thời gian.」Trên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Âu Quân Thiên tất cả đều là lạnh lùng cùng coi thường,「 Nếu không còn chuyện gì khác, con muốn vào phòng học, con còn rất nhiều bài tập phải làm.」 Nói xong, cậu bé đi thẳng vào trong căn phòng định vào lúc nãy.

Thu Thủy Tâm thấy thế, da mặt dày cũng đi theo vào.

「 Cái kia…… Cô sẽ không quấy rầy con lâu đâu, xin hỏi một chút…… Con tên là gì?」Nhân duyên trước kia của cô đã biến đâu mất hết rồi? Hiện tại ngay cả nói chuyện với đứa nhỏ cũng sinh ra sự khác nhau lớn như vậy sao?

Âu Quân Thiên quay đầu không kiên nhẫn nhìn cô một cái,「 Con gọi là Âu Quân Thiên. 」 Trong mắt toát ra vài tia chán ghét đối với cô.

「 Âu Quân Thiên, Âu Quân Thiên…… Tên đọc rất êm tai.」Cô cười lấy lòng,「 A, đúng rồi, hình như cô có nghe qua ba con gọi con là Tiểu Thiên, ta cũng có thể gọi con là Tiểu Thiên chứ?」 Tùy ý đánh giá phòng học này, không gian rộng lớn, trang hoàng thanh lịch, bên trong không ít sách, thoạt nhìn còn có một bàn học nhỏ chuyên dụng cho trẻ em.

Âu Quân Thiên đi đến trước bàn học quay đầu nhìn thấy cô vẫn đang đứng ở đó, biểu tình trên mặt không kiên nhẫn càng rõ ràng.「 Mẹ, con vừa mới nói qua con phải làm bài tập, làm phiền mẹ có thể đi ra ngoài được không?」 Thu Thủy Tâm chỉ chỉ một chồng sách to trong tay cậu bé,「 Con nói bài tập, chính là vài thứ con ôm trong tay kia sao?」「 Dạ.」 Cô lộ ra biểu tình không thể tin được,「 Nhưng…… Con mới mấy tuổi a? Liền xem mấy thứ này nha!」 Đặt ở trên cùng là bản tài chính tiếng Anh và tạp chí kinh tế.

「 Sáu tuổi.」Bộ dáng cậu bé giống như chính mình đã sáu mươi tuổi rồi.

「 Trời ạ! Con mới sáu tuổi lại phải xem những thứ yêu cầu trình độ cao này sao?」Đứa trẻ sáu tuổi không phải cả ngày còn cãi nhau chơi đùa sao?

Âu Quân Thiên đã mất đi tính nhẫn nại ,「 Những cái này đều là bài tập ba ba quy định. Mẹ, rốt cuộc mẹ có đi ra ngoài hay không?」 Cô biết chính mình lại tiếp tục hỏi nữa cũng chỉ có mất mặt, ngượng ngùng cười nói:「 Vậy…… Nếu nói như vậy, cô sẽ không quấy rầy con nữa.」Nói xong, thoáng nhìn cậu bé cúi tầm mắt xuống chuyên tâm xem sách, cô sờ sờ cái mũi rồi rời khỏi phòng.

Vừa trở lại phòng khách, không cẩn thận đụng vào một người hầu đang quét dọn, cô cầm nạng không chắc, dưới chân vừa trợt, ngã sấp xuống trên sàn nhà bóng loáng, đau! Thật sự là đau muốn chết!

「 Thực xin lỗi, thiếu phu nhân……」 Amy sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt kia như gặp đại địch làm cho Thu Thủy Tâm bắt đầu hoài nghi chính mình có phải là một đại ác nhân hay không, mới làm cho người ta bị dọa thành như vậy.

Chật vật ngồi ở sàn nhà, chờ cho bớt đau một chút, cô mới định dùng nạng chống đỡ thân mình đứng lên, nhưng lại tìm không thấy điểm tựa, lực bất tòng tâm.

Mà Amy không biết có phải là bị dọa choáng váng rồi hay không, ngoại trừ không ngừng giải thích, căn bản chỉ là đứng ở đó không biết làm sao.

「 Uy, cô không cần tiếp tục giải thích nữa, làm ơn trước tiên đỡ tôi một chút……」lúc này Amy mới phục hồi tinh thần lại, chần chờ vươn tay rồi lại e ngại rụt tay về, biểu tình giống như thực lo lắng như có cảm giác「 nếu tôi nâng cô dậy rồi, cô nhất định sẽ đánh tôi」.

Thu Thủy Tâm liên tiếp thở dài trong lòng, nữ chủ nhân trong nhà này đến tột cùng là loại người nào a? Chồng không yêu, con không thương thì thôi đi, liền ngay cả người hầu cũng coi cô ta như nữ ma đầu.

Cô một phen giữ chặt tayAmy, Amy thấy trốn cũng không thể trốn, mang theo tâm tình thấy chết không sờn, đỡ cô đứng lên xong, không đợi Thu Thủy Tâm nói lời cám ơn, liền sợ tới mức nhanh chóng thoát khỏi nơi đây.

Thu Thủy Tâm nhìn bóng dáng của cô ấy, không khỏi nhìn lên trần nhà than thở, sao á vận hội lại không tuyển Amy nhỉ, cam đoan với tài cán này có thể giành được huy chương vàng làm vinh danh cho quốc gia a. [Tuyết Lam: Ý nói cô nàng này chạy nhanh đủ để làm vận động viên tham gia á vận hội .]

Ai, nhà này thật sự không thích hợp với cô, cô muốn…… mau chóng tìm cơ hội rời đi mới tốt.

————————————————————————-

p/s : bạn mjn sẽ dc 1 lần chọn ngày post  1c hương tr Đ1NVH nha ,có gì liê hệ qua mình nha

7 thoughts on “[D1NVH] Chương 1.4

  1. vuongnguyenai 25/08/2011 lúc 14:59 Reply

    temmmmmm

    • vuongnguyenai 25/08/2011 lúc 15:03 Reply

      chẹp, mừng Lam tỷ tái xuất, tung bông tung hoa ném bom thả mìn đi

  2. mjn 25/08/2011 lúc 21:29 Reply

    hihi. Nang cứ post bài bình thường thôi.
    Hnay sang đọc trường của nàng ở 2T. Hay quá nên chiều đọc convert rồi🙂. cung hiểu nội dung rồi. đợi nàng post để đọc lại thôi.
    Thanks😀

  3. thangsauxanh 11/12/2011 lúc 21:53 Reply

    thank you!

  4. tuongvy 16/12/2011 lúc 17:50 Reply

    thanks nàng.

  5. Lưu yumi kute 16/04/2012 lúc 19:35 Reply

    Thanks ss

  6. banhmikhet 27/05/2012 lúc 16:54 Reply

    thanks nàng nhé

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s