[D1NVH] Chương 3.2

Edit : Jelly

beat : Thủy Nguyệt Vân

3.2

Bộ dáng khiêu khích của người đàn ông này cũng rất đáng giận nha! Hừ, cô mới không muốn để anh ta xem thường , vuốt cằm rốt cục được anh ta buông ra, cô mở mắt cẩn thận đánh giá mẫu thiết kế kia.

Lễ phục dạ hội này cơ hồ đã gần sát hoàn mỹ, nhưng chỉ cơ hồ mà thôi.

Cô bình tĩnh nhìn thật lâu, nói ra linh cảm trong đầu,“Không biết anh có thấy vậy hay không, nếu nới rộng vị trí phía sau lưng này, sau đó dùng ba sợi dây cùng màu đính hạt châu bằng thủy tinh liên tiếp nhau, chỗ này có thêm một cái thắt lưng nữa…… Chỗ này có thể đính nút thắt lên, sẽ khiến người ta cảm giác được có một loại hào phóng khéo léo, còn có chỗ này……”

Thu Thủy Tâm ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, phát hiện căn bản anh ta không đang nghe cô nói. Nhất thời, có một loại cảm giác bị trêu đùa,“Âu Cánh Thần, anh thật sự thực không tôn trọng người khác!”

Cô tức giận muốn xoay người rời đi, anh thấy cô muốn đi, theo bản năng muốn kéo cô, kết quả –“Phanh!” Cái gáy của cô đụng vào khuỷu tay của anh,“Nha……” Một tiếng kêu còn chưa kịp, chân cô lại không biết đá phải cái gì, chân phải vừa khỏi hẳn không lâu đột nhiên lại nhói một chút.

Ngay tại khi cô sắp té ngã trên đất, một đôi cánh tay có lực ôm ngang lấy cô.

Lúc cô lấy lại tinh thần, ý thức được chính mình đang an ổn nằm trong khuỷu tay Âu Cánh Thần, nháy mắt, mặt đỏ lên một mảng lớn.

Cùng anh ta giữ tư thế gần gũi ái muội như thế, làm trái tim cô không yên mà thẳng thắn kinh hoàng lên, không tự giác kinh ngạc nhìn anh.

Khuôn mặt này thật sự là quá mức đẹp trai, lông mi anh ta còn dài hơn so với cô, môi gợi cảm mà đầy đặn, còn có ánh mắt anh ta, trong thâm thúy mang theo vài tia thần bí dụ hoặc.

“Tuy vậy cái gọi là nhân ngoại nhân cũng không phải là chỉ cô.” Âu Cánh Thần hơi hơi giơ môi lên, giễu cợt nói:“Tôi nghĩ không có một cao nhân nào nhốc đến nỗi ngay cả đứng cũng không vững.”

“Không…… Không phải, cái kia…… Tôi……”

Cô nói năng có chút lộn xộn muốn giải thích, nhưng là ý cười đùa cợt trên mặt anh ta càng rõ ràng hơn.

“Xem ra cô thực hưởng thụ để tôi ôm cô nói chuyện như vậy.” Trong miệng anh mặc dù là trêu chọc cô như vậy, nhưng từ đáy lòng đã có chút kinh ngạc, kỳ quái…… cảm giác ôm cô ta dường như cũng không phải quá tệ……“Tôi không có!” Nghe vậy, cô liền phản xạ nảy người lên, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa nóng vừa hồng, thậm chí cô không dám ngẩng đầu nhìn anh,“Chỉ là tôi không cẩn thận trượt chân, cho nên mới…… Ai nha, nói tóm lại cảm ơn anh đã ôm lấy tôi……”

Di, người bị sỗ sàng là cô nha, thế mà cô còn nói lời cảm tạ với người ta! Thật sự là một kẻ ngốc bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền mà.

Cô khốn quẫn không thôi chật vật xoay người, hướng phía cửa lùi đi ra,“Đột nhiên tôi nhớ tới tôi còn có việc, không quấy rầy, tạm biệt!”

“Phanh!” Khi cô đang như một con ruồi lùi ra cửa thì bởi vì quá khẩn trương, ót không cẩn thận đụng vào vách tường cạnh cửa.

Âu Cánh Thần thật sự không biết nên mắng cô hay là cười cô, vừa muốn mở miệng hỏi cô có bị gì hay không thì thấy cô đang qua loa xoa xoa cái trán đau,“Thực xin lỗi, thực xin lỗi!” Người phụ nữ này cư nhiên còn cúi đầu với vách tường, sau đó mới bay nhanh chạy trốn ra bên ngoài.

Anh nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, không khỏi lâm vào suy nghĩ sâu xa. Cô ấy, thật sự không phải Angel…… Cầm lấy bức vẽ thiết kế, bỗng dưng nhớ tới một ít ý kiến vừa rồi mà Thu Thủy Tâm nói, dẫn linh cảm anh phát ra, anh suy nghĩ một chút, tùy tay cầm lấy bút thử sửa chữa — “Chín giờ đến mười giờ viết chữ bằng bút lông, mười giờ đến mười hai giờ đánh đàn dương cầm, buổi chiều một giờ đến hai giờ là giờ học tiếng Anh, hai giờ rưỡi đến bốn giờ là giờ học tiếng Pháp……”

Thu Thủy Tâm đi qua cửa phòng học của Âu Quân Thiên, nhìn thấy một nữ giáo sư trung niên đeo mắt kính viền vàng mặt không chút thay đổi tuyên bố thời khoá biểu hôm nay của cậu bé.

Âu Quân Thiên quy củ ngồi trên ghế vô tình gật gật đầu,“Vâng, cô giáo.”

Cô giáo Lưu nâng cổ tay lên nhìn thời gian,“Hiện tại là tám giờ bốn mươi lăm phút, còn mười lăm phút, tôi muốn khảo em bài tập đã cho em ngày hôm qua một chút, cho em thời gian mười phút, ngâm bài [ Tiến Học Giải ] qua một lần cho tôi.”

Âu Quân Thiên cúi mí mắt không quá tình nguyện đứng lên,“Quốc tử tiên sinh, thần nhập thái học, triệu chư sinh lập hạ, Hối Chi viết: ‘Nghiệp tinh vu cần, hoang vu hy. Hành thành vu tư, bị hủy bởi Tùy……’” (TNV: bài Tiến Học Giải của Hàn Dũ – cảm ơn Đông Đông tỷ giúp đỡ )

Cô giáo Lưu nghe thấy giọng cậu bé có khí không lực, cầm một cây côn gõ thật mạnh vài cái lên bàn học,“Em chưa ăn sáng sao? Lớn tiếng một chút!”

Cậu bé sợ tới mức rụt lui bả vai,“…… Ngày nay Thánh hiền tương phùng, trị cụ tất trương, bạt khứ hung tà……”

Giọng cậu hơi hơi khàn khàn, gương mặt tái nhợt, lúc ăn bữa sáng Thu Thủy Tâm đã nhìn thấy sắc mặt đứa bé này không tốt lắm, lúc ấy còn tưởng rằng vì nó ngủ không ngon, nhưng bây giờ xem ra, không phải là sinh bệnh rồi chứ?

“Âu Quân Thiên, em cố ý phải không, bảo em lớn tiếng một chút thì giọng của em ngược lại càng ngày càng nhỏ, có phải muốn tôi nói tình trạng của em cho ba em biết hay không?”

“Thực xin lỗi cô giáo.” Cậu ngập ngừng nói:“Em…… Em có thể đọc lớn hơn……”

“Đủ rồi!” Rốt cuộc Thu Thủy Tâm nhìn không được nữa, không nghĩ nhiều mà lập tức xông vào phòng,“Tiểu Thiên, giờ học hôm nay dừng tại đây, đi thôi !”

Âu Quân Thiên ngẩng đầu mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn cô, trong mắt lóe lên vài tia hoảng sợ.

Cô giáo Lưu mặt không chút thay đổi trừng mắt cô,“Âu phu nhân, hy vọng cô đừng can thiệp vào việc dạy học của tôi.”

“Vị giáo viên này, chẳng lẽ cô không thấy sắc mặt đứa bé rất khó coi sao?” Cô không tha nhìn Âu Quân Thiên.

Cô giáo Lưu đẩy mắt kính lên,“Hôm nay Âu tiên sinh không dặn dò nghỉ học, tôi nghĩ cậu bé hẳn là không có việc gì.”

“Âu tiên sinh mệnh lệnh cho cô để cho con anh ta dù đang bị bệnh cũng phải kiên trì học sao?” Thu Thủy Tâm kéo Âu Quân Thiên đến trước mặt mình,“Ai có mắt cũng đều nhìn thấy được, nó không chỉ có sắc mặt không tốt, trạng thái tinh thần cũng rất kém cỏi, tôi không cho rằng một người dưới tình huống như vậy còn có biện pháp học.”

Cô giáo Lưu phức tạp nhíu mày,“Âu phu nhân, tôi nói lại lần nữa, hy vọng cô đừng tới quấy rầy chúng tôi –”

“Tóm lại, tôi kiên trì đứa bé hôm nay nghỉ ngơi một ngày.”

Biểu tình của cô giáo Lưu nghiêm khắc lên, ánh mắt đằng sau mắt cũng âm trầm đáng sợ, cô thập phần không hờn giận nhìn hai mẹ con trước mắt này.

Âu Quân Thiên bị ánh mắt của cô giáo làm sợ tới mức trốn phía sau Thu Thủy Tâm, một đôi tay nhỏ bé cầm lấy vạt áo của cô không buông.

Thấy cậu bé bị cô giáo này dọa thành như vậy, Thu Thủy Tâm tức giận không khỏi tăng vọt,“Tôi nói không học thì là không học, nếu không có việc gì khác, có thể mời cô giáotrở về.”

“Âu phu nhân, việc này tôi không thể tự làm chủ, trước hết để tôi gọi điện thoại cho Âu tiên sinh –”

“Được, nếu cô muốn cáo trạng thì cứ việc, nhưng mà tôi cũng không ngại nói cho cô biết, con là của tôi, tôi nghĩ tôi có tư cách quyết định con tôi nên làm cái gì, không nên làm cái gì.”

Nói xong, cô dắt tay Âu Quân Thiên, mặc kệ kinh ngạc của cậu, cũng không để ý tới sắc mặt khó coi của cô giáo kia, trực tiếp đem cậu bé về phòng ngủ.

Cô đặt tay sờ lên trán Âu Quân Thiên,“Trời ạ! Nóng quá!”

Cô cầm lấy điện thoại, muốn gọi Trung bá giúp chuẩn bị xe, cô muốn dẫn cậu bé đi khám bác sĩ, nhưng Trung bá lại nói sẽ mời bác sĩ riêng của nhà đến, cô nghĩ làm vậy cũng đỡ cho cậu bé phải bôn ba, vì thế không nói hai lời liền đồng ý, mời đối phương mau chóng đến đây.

Không ngờ vừa buông điện thoại quay người lại, liền thấy Âu Quân Thiên đứng dậy muốn xuống giường.

“Tiểu Thiên, con muốn đi đâu?”

“Tôi muốn về lại phòng học để học……” Cậu bé suy yếu nói.

“Con ngốc sao!” Nhìn cậu một bộ dáng cố hết sức, cô lại ấn cậu lên trên giường, “Đã bệnh thành hình dáng này rồi mà con còn muốn trở lại học sao?”

Cậu đáng thương hề hề nhìn cô,“Không thể để cô giáo gọi điện thoại cho ba ba, như vậy tôi sẽ thực thảm……” Trong mắt cậu nổi lên tia nước mắt, hoảng hốt nói: “Những bài tập này nhất định tôi phải làm xong toàn bộ, nhất định phải làm xong……”

Nhìn cậu bé nóng lòng gương mặt lại tiều tụy, Thu Thủy Tâm thật sự vô cùng đau lòng, đứa bé này rốt cuộc gặp phải một đôi cha mẹ gì a?

Cái Angel kia không xứng làm mẹ người ta, chẳng lẽ ngay cả Âu Cánh Thần cũng không xứng làm cha người ta luôn sao?

Cô sờ sờ đầu cậu, dỗ ,“Tiểu Thiên, ngoan, trước ngủ một chút được không? Chờ tinh thần tốt một chút , chúng ta lại đi làm bài tập, ân?”

Âu Quân Thiên cũng thật sự không thoải mái, nghĩ rằng, ngủ một chút cũng được…… Cậu bất an nhìn mẹ,“Vậy…… Mẹ phải gọi tôi dậy nha……”

“Ân, được, con nhắm mắt lại trước đi.”

Thấy đứa bé ngoan ngoãn nằm lại trên giường, cô đi vào phòng tắm xả một khăn lông ướt mang ra, đắp trên trán cậu.

Không bao lâu, bác sĩ đã đến, kê toa thuốc cho cậu.

Cô đánh thức Âu Quân Thiên ý thức có chút mơ mơ màng màng,“Tiểu Thiên, Tiểu Thiên…… uống thuốc trước nào.”

Tên nhóc kia lúc đang bị bệnh đã rút đi sự trưởng thành sớm của nó, tựa như một đứa bé bình thường kháng cự việc uống thuốc,“Tôi không muốn uống……”

Thu Thủy Tâm nghiêm mặt,“Con bệnh thật sự nghiêm trọng, nếu không uống, nói không chừng từ nay về sau có thể cũng không có cơ hội đến phòng học học đấy ……”

Âu Quân Thiên mếu máo, do dự thật lâu, cuối cùng, mới không tình nguyện nhận lấy ly nước cô đưa, cầm viên thuốc nuốt vào. Không bao lâu, cậu cảm thấy đầu càng ngày càng nặng, mí mắt cũng càng ngày càng nặng trĩu, một cỗ lo lắng ở trên trán cậu nhích tới nhích lui, cậu cảm giác tay nhỏ bé của mình được vây quanh trong một đôi tay ấm áp, thật thoải mái, đó là cái gì?

Đáy lòng sợ hãi dần dần biến mất, cậu quên hết những bài tập, mặc chính mình chìm vào trong bóng tối — không biết qua bao lâu, Âu Quân Thiên cảm thấy một cỗ ẩm ướt cọ xát ở trên mặt cậu.

“Rất ngứa…… Rất ngứa……” Cậu mở hai mắt ra, chỉ thấy một con cún mặc váy lòe xòe đang chớp một đôi mắt đen bóng theo dõi cậu,“Tiểu…… Tiểu Tam?”

“Tiểu Thiên, con tỉnh rồi sao ?” Thu Thủy Tâm ngồi ở bên giường coi chừng cậu lấy khăn lông trên trán cậu ra, đưa tay kiểm tra, lộ ra một cái tươi cười vừa lòng.

“Khá tốt nga, ước chừng ngủ tám tiếng, sốt cũng đã gần hết.” Cô cầm lấy ấm siêu đặt ở tủ đầu giường, rót một ly nước,“Con muốn uống nước hay là muốn ăn chút gì? Ta đoán bụng của con bây giờ nhất định là rất đói phải không?”

Đối mặt với mỉm cười hiền lành của cô, tim Âu Quân Thiên đập mạnh và loạn nhịp không biết nên làm sao mới phải, khi đang nghĩ tới nên trả lời thế nào, thì thoáng nhìn thấy Tiểu Tam đang ngồi ở bên giường cậu, cậu vừa mừng vừa sợ,“Nó……”

“Thế nào? Bộ quần áo này xinh đẹp không? Đây là ta tự tay vì may cho Tiểu Tam đấy.” Thu Thủy Tâm đem khuôn mặt tươi cười rộng mở để sát vào cậu,“Ta vốn tưởng rằng Tiểu Tam là đực, không nghĩ tới thì ra nó là cái.”

Nhìn Tiểu Tam mặc váy lòe xòe, cậu có chút không quá quen, nhưng là cảm thấy như vậy cũng không có gì không tốt,“Thực…… Thực đáng yêu……”

Đột nhiên, cậu giống nghĩ đến cái gì, lập tức đem Tiểu Tam kéo vào trong lòng mình, hoảng sợ nhìn cô,“Mẹ không thể đem chuyện Tiểu Tam nói cho baba tôi biết nga.”

“Ta là người không có đáng tin như vậy sao?” Cô nhẹ nhàng vỗ vỗ hai gò má hồng mịn của cậu,“Yên tâm đi, Tiểu Tam là bí mật của hai chúng ta.”

Bởi vì đụng chạm của cô, Âu Quân Thiên có ý thức rụt về phía sau một chút, người mẹ ở trong ấn tượng của cậu cả ngày chỉ biết trang điểm phấn son, còn có thể ra tay đánh cậu, khi nào thì trở nên dịu dàng như vậy?

“Tiểu Thiên, sao con không muốn nói cho ba con rằng con vụng trộm nuôi Tiểu Tam?” Thu Thủy Tâm cố ý xem nhẹ tránh né của cậu đối với chính mình, cái gọi là băng dày ba thước, cô không hy vọng xa vời cậu bé sẽ lập tức thay đổi thái độ.

Cậu cúi khuôn mặt nhỏ nhắn lắc lắc đầu,“Không vì sao.” Bỏ qua không muốn tiếp tục đề tài này.

“Tiểu Thiên đáy lòng kỳ thật thực sợ hãi ba ba đúng không?” Cô nhẹ nhàng cầm một tay nhỏ bé của hắn đặt vào trong lòng bàn tay,“Có thể nói cho ta biết vì sao không?”

Cảm giác này…… Âu Quân Thiên không khỏi trợn to mắt, hai tay mềm mại này, là khi đang mông lung trong mơ cho cậu cảm giác an toàn sao?

Cậu nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cảm thấy mẹ trước mắt không chỉ có xinh đẹp, còn thực đáng yêu, nhất là trên mặt người ấy không có chút nào chỉ là làm ra vẻ tươi cười, khiến cậu cảm thấy an tâm như vậy.

Người ấy thật là mẹ cậu sao? Nhưng là vì sao người mẹ hung ác trước kia lại trở nên dịu dàng như vậy?

Nhưng mặc kệ là nguyên nhân gì, cậu cũng thực hưởng thụ cảm giác được cô nắm tay nhỏ bé.

Cậu nghĩ nghĩ rồi mở miệng nói:“Một năm trước, con có nuôi một con chó nhỏ Nhạc Nhạc, nhưng nó lại thực không nghe lời, có một ngày con chơi đùa cùng nó quá mức nên nó cắn con một miếng, còn hại con vì sợ mà bị cảm mạo, ba ba biết nên rất tức giận, đem con chó nhỏ tặng cho người khác, từ đó về sau nghiêm lệnh cấm con nuôi sủng vật nữa.”

“Ba con cũng là vì tốt cho con, có lẽ cảm thấy con còn quá nhỏ , chưa biết làm sao để chăm sóc chó nhỏ, cho nên mới không cho con nuôi.” Cô an ủi cậu bé,“Vậy sao con lại nuôi Tiểu Tam vậy?”

“Tiểu Tam là chó bị lạc ở gần trường học mà con nhặt được, nó không có ba mẹ, hơn nữa lúc ấy vừa nhỏ vừa xấu, giống như sắp chết vậy, con vụng trộm mang nó về, cho nó ăn, còn vụng trộm lấy ổ trước kia của Nhạc Nhạc cho nó ở, đến giờ đã ba tháng rồi, Tiểu Tam rất thích con, con cũng thực thích Tiểu Tam, nhưng là con sợ ba con sẽ lại vứt Tiểu Tam đi, cho nên mới không thể nói với ba ba.”

Thu Thủy Tâm cảm thấy đứa bé này ngày thường luôn trưng ra khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng kỳ thật lại cực kỳ thiện lương, trong cặp mắt to hồn nhiên không tỳ vết kia của cậu bé lại toát ra đều là những tia thương tích làm người khác đau lòng.

Nếu cô có thể có được một đứa con như vậy thật là tốt biết bao.

Một cỗ mẫu tính tràn ngập trong suy nghĩ cô, cô kéo cậu bé vào lòng mình, nhẹ nhàng hôn một cái lên trán cậu,“Yên tâm đi, Tiểu Thiên, về sau ta sẽ bảo hộ con, cũng sẽ bảo hộ Tiểu Tam, con thử tin tưởng ta được không?

Âu Quân Thiên có chút không thể tin được, người dịu dàng như vậy là mẹ thật sao? Mặc dù cậu có chút không quá quen “Mẹ ôm”, nhưng vẫn là cứng thân mình lại tham luyến mùi hương trong lòng mẹ, thì ra, cảm giác được mẹ thương là như thế này a……Cậu có chút muốn khóc, lại rất muốn cười. Tựa vào trong ngực của mẹ một hồi lâu sau, rốt cục trầm tĩnh lại, thậm chí còn muốn ôm lại…… Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng Trung bá,“Thiếu gia, sao hôm nay lại về sớm như vậy?”

“Tiểu Thiên đâu?” Âu Cánh Thần trầm thấp hỏi.

Âu Quân Thiên cùng Thu Thủy Tâm ngẩn ra, cô lập tức phản ứng lại, lập tức ôm lấy Tiểu Tam ở một bên, vô cùng nhanh chóng đem nó vào trong phòng tắm.

Cửa phòng tắm vừa mới đóng xong thì cửa phòng ngủ đã bị mở ra, thân hình Âu Cánh Thần cao lớn như quân vương xuất hiện.

“Ba ba……” Không biết là nghĩ đến bài tập chưa làm hay là Tiểu Tam trong phòng tắm mà Âu Quân Thiên chột dạ ngập ngừng gọi cha.

“Nghe nói hôm nay con không đi học?” Ánh mắt Âu Cánh Thần khôn khéo đi tuần tra bên trong, anh nhìn thấy Thu Thủy Tâm, nhíu mày hỏi:“Ai có thể nói cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Âu Quân Thiên vội vàng có lỗi mà giải thích,“Thực xin lỗi ba ba, bài tập mà cô giáo Lưu cho con, hôm nay con sẽ thức đêm làm hết toàn bộ……”

“Tiểu Thiên con điên rồi có phải hay không?” Nghe được cậu bé muốn thức đêm, Thu Thủy Tâm liền bất mãn, cô trừng mắt nhìn Âu Cánh Thần liếc mắt một cái, anh ta không thấy đứa bé bị bệnh sao? Thật sự là người cha thất bại!

Không được, đứa bé phải nghỉ ngơi thật tốt, bọn họ đừng ở trong này ầm ỹ nó mới phải!

Chưa kịp phân trần mà vọt tới trước mặt Âu Cánh Thần, một phen kéo lấy tay anh ta, đưa anh ta ra bên ngoài,“Tôi nghĩ chúng ta có việc cần nói chuyện.”

Trước khi đóng cửa phòng, cô còn cho Âu Quân Thiên một cái tươi cười,“Tiểu Thiên con ngủ thêm một chút, ta nói chuyện với ba ba con xong sẽ trở lại với con nha!”

Hết chương 3

18 thoughts on “[D1NVH] Chương 3.2

  1. snow_angel26395 31/08/2011 lúc 15:03 Reply

    thanks nang

  2. Bobo 31/08/2011 lúc 19:10 Reply

    *ngó wa, ngó lại, ngó tới, ngó lui* ko ai giật tem thì ta giật àh nha…..vui wó đi * nhảy cà tưng cà tưng* ^^

    • Bobo 01/09/2011 lúc 23:02 Reply

      mà nàng ơi!! truyện này lịch post ra sao để ta còn canh me nữa

      • Jelly 01/09/2011 lúc 23:53 Reply

        cách 1 tuần ra 1 chap nàng iu ^0^

      • Bobo 02/09/2011 lúc 12:20 Reply

        thế àh. thế mình phải bắt sẵn ghế, bật sẵn dù, dọn lun mền chiếu ra đây giành chỗ trc…hehehe thank nàng nhá ^^

  3. lehuy 31/08/2011 lúc 20:42 Reply

    Truyện này hay thật

  4. canhcam 01/09/2011 lúc 23:47 Reply

    khổ thân bạn nhỏ, bị bố mẹ doạ cho thành ra như thế…. tr hấp dẫn wa, thank nàng

  5. hdananh 05/09/2011 lúc 22:33 Reply

    lan dau ghe tham nha U….bo nay hay lem….thanks U nhiu nhiu…

  6. hướng dương xanh 12/09/2011 lúc 09:45 Reply

    woo đọc mấy chap sướng mê muội à…xxx

  7. sun921 22/09/2011 lúc 09:57 Reply

    truyện hay quá đi, ss ơi post chương tiếp theo đi 🙂

    • Jelly 22/09/2011 lúc 10:44 Reply

      đã cập nhập gùi đó e 🙂

  8. thangsauxanh 11/12/2011 lúc 22:31 Reply

    thank you!

  9. tuongvy 16/12/2011 lúc 19:20 Reply

    thanks nàng,

  10. Lưu yumi kute 16/04/2012 lúc 20:37 Reply

    Thanks ss

  11. banhmikhet 27/05/2012 lúc 17:09 Reply

    thanks nàng nhé

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s