[D1NVH] Chương 4.1

Edit : Jelly

Beta : Thủy Nguyệt Vân

4.1

Thu Thủy Tâm kéo Âu Cánh Thần đến phòng mình,“Phanh” một tiếng, khóa cửa lại, rất có một bộ ý tứ hàm xúc nếu bọn họ không nói chuyện rõ ràng, cô sẽ không để anh ta đi ra ngoài.

Cô cũng không nhiều lời vô nghĩa, đi thẳng vào vấn đề nói:“Âu Cánh Thần, Anh là người máu lạnh sao? Tiểu Thiên bị sốt cao cả một ngày nha, anh sau khi về đến nhà chẳng những chưa nói vài câu quan tâm yêu thương với con anh, ngược lại còn chất vấn vì sao nó không đi học!”

Cô giận đến không nhịn được vươn tay chỉ chỉ vào ngực anh,“ Cũng có người đàn ông làm ba ba người ta giống như anh vậy sao? Đừng quên đứa bé kia năm nay mới sáu tuổi, anh lại biến nó trở thành mười sáu tuổi mà dạy dỗ……”

“Tôi dạy dỗ con tôi, chuyện đó và cô hẳn là không có liên quan gì chứ.” Âu Cánh Thần bị cô chỉ vào ngực buộc phải lui về phía vách tường,“Không phải cô luôn miệng nói cô không phải là Angel, không phải mẹ của Tiểu Thiên, không phải vợ của tôi sao? Vì vậy, khi nào việc nhà của Âu gia chúng tôi đến lượt một người ngoài như cô được can thiệp vậy?”

Nghe nói thế, Thu Thủy Tâm thật là có chút nghẹn lời. Đúng vậy! cô cùng cái nhà này hoàn toàn không có liên quan gì, cô dựa vào cái gì mà quản việc nhà người ta?

Nhưng là…… Nghĩ đến ánh mắt hồn nhiên vô tội kia của Tiểu Thiên, còn có ánh mắt sợ hãi của cậu bé với ba mình, một loại động lực muốn bảo hộ cậu giúp cô có thể ngạo nghễ ưỡn ngực, kiên trì “Tranh thủ quyền lợi được có”.

“Ai…… Ai nói tôi không phải nữ chủ nhân của ngôi nhà này? Tôi chỉ là tạm thời mất trí nhớ mà thôi, mất trí nhớ, anh hiểu ý của hai chữ này chứ?” Cô lại chỉ vào ngực anh lần nữa,“Mất trí nhớ sẽ quên những chuyện lúc trước, nhưng không có nghĩa là tôi cùng gia đình này không có quan hệ gì.”

“Âu Cánh Thần, tôi cảnh cáo anh, con là của anh đồng thời cũng là của tôi, đối với việc anh dùng phương thức dạy dỗ địa ngục này tôi rất không ủng hộ, còn có Obasan đeo mắt kính kia, cư nhiên cầm gậy gộc muốn dùng cách xử phạt về thể xác với con tôi, từ nay về sau tốt nhất đừng để tôi nhìn thấy người phụ nữ đó bước vào nhà này một bước lần nữa, con tôi không cần cái loại giáo viên không có tính người đó đến dạy.”

Một hơi rống xong, cô nghe được trái tim chính mình đập thình thịch kinh hoàng.

Nha, trời ạ! Cô lại có thể thừa nhận mình là bà xã của sinh vật máu lạnh này, còn thừa nhận sinh một đứa con sáu tuổi…… cô thật sự là — hy sinh lớn.

Âu Cánh Thần bị cô chỉ làm phía sau lưng đã kề sát vách tường, anh vẫn duy trì tư thế đứng khốc khốc, cười như không cười nhìn cô,“Không tồi, một phen ngôn luận thực phấn khích.”

“Uy, tôi là nghiêm túc!” Chuyện gì đây, người  đàn ông này rõ ràng chính là đang cười nhạo cô.

Thấy cô hai mắt bốc hỏa, vẻ mặt tức giận, anh lại cảm thấy Angel như vậy thực mê người, từng biểu tình đều chân thật thực là đáng yêu.

Anh cũng phát hiện, thời gian mình nhớ tới cô càng ngày càng nhiều, đây là bảy năm bọn họ kết hôn cho tới nay, anh chưa bao giờ trải qua.

Nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn của cô vừa đóng, hai gò má trắng noãn bởi vì kích động mà đỏ lên, có một loại mị lực làm cho người ta không thể chống cự, anh kìm lòng không được, từ từ cúi đầu tới gần đôi môi xinh đẹp mê người của cô……“Nếu như anh muốn làm một người ba ba đủ tư cách, như vậy tôi xin khuyên anh –”

Thu Thủy Tâm dõng dạc nói xong phát hiện bóng đen trước mắt như thế nào càng lúc càng lớn, cô theo bản năng liền lui lại phía sau, nhưng mà một đôi cánh tay gắt gao giữ chặt cô, áp cô vào một khối ngực rộng lớn, mang theo cô nhanh chóng xoay người.

Ngay sau đó, người phía sau lưng dán tại trên tường biến thành cô,“ Anh…… Anh muốn làm gì?” cô phô trương thanh thế mà nói:“ Tôi…… Tôi cảnh cáo anh nga, Tôi…… Tôi là đai đen Không thủ đạo…… Ngô –”

Trời ạ! người đàn ông này đang làm gì vậy?

Cô trợn tròn hai mắt, gắt gao nhìn mình cùng Âu Cánh Thần đang tiến hành khoảng cách tiếp xúc là số không, anh anh anh…… quả nhiên hôn cô?

Đầu lưỡi anh bá đạo tách hai hàm răng của cô ra, đùa cô, hấp thu mật ngọt của cô, hơi thở ấm áp vây quanh cô, hai tay ở sau lưng cô di chuyển, cô muốn đẩy anh, lại phát hiện cả người mình nóng lên, hai chân như nhũn ra, chỉ có thể bám lấy cánh tay anh để tránh làm mình bị ngã xuống đất.

Cô không tự chủ được nhắm mắt lại, cảm giác được anh ta ôm vào trong ngực như vậy thật dễ chịu, anh ta hôn không mạnh không nhẹ, lực đạo vừa đúng khiến cô cảm thấy mình tựa hồ sắp bay đến đỉnh mây.

“Thiếu gia, di động của cậu đặt ở phòng khách vang lên, ách……”

Trung bá trong tay cầm di động của Âu Cánh Thần, xuất hiện từ một đầu khác của hành lang, khi ông nhìn thấy bộ dạng thân thiết của hai người thì trên nét mặt già nua lập tức biến thành màu hồng.

Thu Thủy Tâm cả kinh, từ trong nụ hôn mê say chợt tỉnh táo lại, cô muốn đẩy anh ra, nhưng anh cũng không có động tĩnh gì, một bàn tay cưỡng chế giữ cái ót của cô, trán dựa vào trán cô cúi đầu thở hào hển.

Anh dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng khiêu khích cánh môi sưng của cô,“Bộ dáng của em thực say mê.” Trong mắt hiện lên một chút dục vọng,“Buổi tối tới phòng ngủ của anh.”

“Ai, ai muốn tới phòng ngủ của anh a!” Cô cà lăm .

Âu Cánh Thần giống như muốn trừng phạt cô khẩu thị tâm phi, lại nặng nề hôn cô một lúc, hôn làm cô muốn nói gì cũng không thể nói nên lời.

Trung bá thức thời chậm rãi lui về phía sau, định không dấu vết mau chóng biến mất, nhưng chưa kịp đi đến cầu thang liền bị Âu Cánh Thần gọi lại –“Trung bá, đưa di động cho tôi.”

“…… Vâng.” Ông bước nhanh về phía trước đưa điện thoại di động cho anh, sau đó xoay người nhanh chóng rời đi.

Âu Cánh Thần nhận lấy di động, rồi nói về công việc với khách hàng.

Người đàn ông này rốt cuộc xem cô là cái gì? Thu Thủy Tâm tức giận cũng không được, xấu hổ cũng không xong liền trừng mắt nhìn bóng lưng thon dài của anh,“Âu Cánh Thần, anh là tên hỗn đản vương bát đản……”

Cô chật vật xoa xoa đôi môi còn vương lại hơi thở của anh, tức giận mà bĩu môi,“ Tôi mới không có hứng thú đến phòng ngủ của anh, anh vẫn là dành cơ hội này cho người khác đi.”

“Nha?” Anh nghe vậy vẻ mặt hứng thú quay đầu lại, phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn của cô biến thành một mảnh hồng, thì ra người phụ nữ này cũng có thể thẹn thùng a, cô ta thật là thú vị.

Thu Thủy Tâm bị anh dùng ánh mắt hứng thú nhìn mình, thực xấu hổ mà hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, cũng không biết đang thanh minh cho việc gì mà lớn tiếng nói:“Tối nay tôi sẽ ngủ cùng Tiểu Thiên.”

Nói xong, cô hướng thẳng về phía phòng Âu Quân Thiên mà đi .

Trên giường, tên nhóc kia nghi hoặc nhìn cô, cô liền có tật giật mình, đã vậy còn giấu đầu lòi đuôi hô –“Không phải…… Không phải như con tưởng tượng đâu, chúng tôi chuyện gì cũng không có, ai ya, là anh…… anh ta chủ động hôn , ách……” [Jelly : chị này thật đáng iu phải hem vân tỷ :x, NV: haha, đúng là đáng yêu a, ko đánh tự khai =]] ]

Cô vội vàng che miệng lại, đáng chết! Cô nói chuyện này với một đứa nhỏ sáu tuổi làm chi a?

Càng nghĩ càng cảm thấy mất mặt, cô trưng ra khuôn mặt cười đỏ bừng, cuối cùng, cô nhanh chóng bổ nhào lên giường, kéo chăn trùm qua đầu, bắt đầu làm đà điểu.

“Tiểu Thiên, mẹ mệt rồi, ngủ ngon.” Từ trong chăn truyền ra âm thanh rầu rĩ của cô.

“Ách……” Âu Quân Thiên giật mình,“Nhưng mà, bây giờ mới là 6 giờ rưỡi chiều nha.”

Nhìn cái chăn phồng lên, cậu bé nở nụ cười. Cậu đã lớn như vậy nhưng dường như đây là lần đầu tiên cậu ngủ cùng mẹ nha, dần dần độ cong của miệng cậu càng lúc càng lớn……

7 thoughts on “[D1NVH] Chương 4.1

  1. Bobo 12/09/2011 lúc 23:14 Reply

    tem nha, ta giánh tem ah….đem đi giấu, kakaka thank Jelly nhá

  2. Bobo 12/09/2011 lúc 23:16 Reply

    công sức đợi bấy lâu cúi cùng cũng đợi đc, hic hic…*cảm động wó, nước mắt nước mũi ròng ròng, lấy ao Jelly lau lau* thank nàng, mong xem chap típ theo của nàng nhá ^^

  3. canhcam 12/09/2011 lúc 23:44 Reply

    có khi chị sắp bị thịt ùi…. thank nàng

  4. sj kyuhyun 13/09/2011 lúc 07:34 Reply

    Thank nàng, mình thấy yêu bé Tiểu Thjên nhất truyện nga, thật đáng yêu

  5. thangsauxanh 11/12/2011 lúc 22:37 Reply

    thank you!

  6. Lưu yumi kute 16/04/2012 lúc 20:47 Reply

    Thanks ss

  7. banhmikhet 27/05/2012 lúc 17:11 Reply

    thanks nàng nhé

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s