[D1NVH] Chương 4.2

Edit : Jelly

Beta : Thủy Nguyệt Vân

4.2

☆☆☆

“Cái này gọi là gì?”

“Sôcôla thánh đại.”

“Còn cái này a?”

“Hamburger gà cay.”

“Cái kia thế nào?”

“Cái này gọi là thịt gà cuốn Mê-hi-cô.”

Thu Thủy Tâm đưa ly Côca lớn đến trước mặt Âu Quân Thiên,“Đừng mải nhìn thôi a, mau ăn đi .”

Âu Quân Thiên gật gật đầu, lúc đầu là thật cẩn thận nếm thử, sau khi phát giác hương vị không tồi mới ăn từng miếng từng miếng .

Cô nhìn dáng vẻ con ăn, vừa lòng nở nụ cười,“Thế nào? Ăn ngon không?”

Cậu gật gật đầu, miệng nhồi vào đồ ăn, nuốt vào sau đó mới nói:“Lúc mới ăn hương vị có chút kỳ lạ, nhưng càng ăn lại càng cảm thấy ngon, vì sao Phúc tẩu chưa bao giờ làm loại này cho con ăn?”

Cô không thể tin được nhìn con,“Con tốt nhất đừng nói với mẹ đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến giờ con mới ăn KFC nha.”

“Ngô……” Âu Quân Thiên uống một hơi hết nửa ly Côca, lơ đãng gật gật đầu,“Rất kỳ lạ sao?” Cậu lại cầm chân gà chiên lên ăn.

“Thời bây giờ có đứa trẻ nhà ai là không biết Ken gia gia cùng Mac đương đương a, con thật sự là kỳ lạ.”

“Ken gia gia? Mac đương đương?”

Cô vỗ cái trán,“Chính là KFC cùng Mc Donalds a!”

Cậu nhóc kia vừa ăn vừa nói:“Ba ba không cho phép con ăn cái gì ở bên ngoài, Trung bá bọn họ cũng không cho con mua đồ ăn ở ngoài, Trung bá nói đồ ăn bên ngoài rất bẩn, ăn xong sẽ bị đau bụng.”

“Sao lại có loại giáo dục này a, quả thật quá không thực giữa khói lửa nhân gian rồi!” Cô tức giận bất bình nói.

Nhắc tới Âu Cánh Thần, cô lại nghĩ tới buổi tối hôm kia anh ta vô duyên vô cớ hôn cô, còn nói cái gì muốn cô tới phòng ngủ của anh ta, tên chết tiệt kia rốt cuộc xem cô là gì chứ? Là nô lệ gọi thì đến đuổi thì đi sao?

Tối hôm đó cô cũng thật sự ngủ trong phòng Tiểu Thiên, còn có cảm giác vừa ngủ đã đến hừng đông, sáng sớm ngày hôm sau thức dậy, cô chợt nghe Trung bá nói rạng sáng năm giờ anh ta đã lên máy bay đi Hongkong rồi.

Người đàn ông này căn bản xem nhà mình như khách sạn mà, cô cũng không biết vì sao mình lại nghẹn một bụng oán khí như vậy, tóm lại, chính Âu Cánh Thần đã làm cho tâm tình cô khó chịu.

Có điều, không biết có phải Âu Cánh Thần có đem lời của cô nghe vào trong tai hay không mà cô nghe nói cô giáo Lưu kia đã bị đuổi việc .

Vì thế, hôm nay cô liền quyết định mang Âu Quân Thiên đi chơi một ngày, chỉ là cô vạn vạn không thể tin được, tiểu quỷ này lớn lên trong một gia đình giàu có thế mà lại là lần đầu tiên ăn KFC.

Nhìn thấy bộ dạng con ăn miệng đầy dầu mỡ,cô vừa bực mình vừa buồn cười dùng khăn giấy lau miệng cho con.

“Ăn chậm một chút, không có ai giành ăn với con đâu.”

Âu Quân Thiên đại khái đã ăn no, lực chú ý của cậu lại dần dần bị hoàn cảnh xung quanh hấp dẫn, cậu nhìn nhóm bạn nhỏ trong khu trò chơi đang chơi vô cùng vui vẻ, cười vui thét chói tai liên tục, trong ánh mắt là vô cùng hâm mộ.

Thu Thủy Tâm thấy thế, hiểu ý sờ sờ đầu của cậu,“Có muốn chơi không?”

“Ách?” Cậu kinh hỉ quay đầu hỏi,“Con có thể đi sao?”

“Ngốc, đương nhiên có thể đi!”

Cô dẫn theo cậu bé tới khu chơi trò chơi thử chơi một chút, mới đầu thái độ Âu Quân Thiên nói chuyện với cô vẫn là nơm nớp lo sợ, nhưng không được bao lâu, đứa bé liền dỡ lòng đề phòng đối với cô xuống, cùng cô vừa cười vừa nói.

Đứa bé này kỳ thật vô cùng ngây thơ, thiện lương làm cho người ta đau lòng, liền ngay cả không cẩn thận giẫm lên một con sâu nhỏ ở ven đường cũng khiến cậu bé khổ sở nửa ngày.

Cho dù nó không phải do chính mình sinh ra, nhưng cô vẫn không tự chủ được muốn dành tình thương chứa chan của người mẹ cho cậu bé, bù lại lỗi lầm trong quá khứ mà mẹ ruột cậu bé đã đối xử với cậu.

Lúc chạng vạng, hai người đến công viên, cậu nhóc kia rất là vui vẻ, sức lực dồi dào mà chạy lên chạy xuống, đu đưa xích đu, trượt cầu tuột…… Mỗi một trò đều chơi thế nào cũng không ngán.

“Mẹ ơi” Cậu nhóc kia chạy tới, thân mật gọi cô.

Thu Thủy Tâm có chút thụ sủng nhược kinh*, buổi sáng hôm nay cậu vẫn là gọi cô là “Mẹ” một cách vô cùng cung kính!

*thụ sủng nhược kinh: được đối xử tốt mà kinh ngạc.

Cậu có chút thẹn thùng,“Con…… Con nghe người khác đều gọi như vậy ……”

Cô mỉm cười cổ vũ,“Kêu mẹ muốn làm gì sao a? Có phải khát nước hay không, có muốn mẹ mua đồ uống cho con không?”

Nghe cô mỗi câu mỗi chữ đều là mẹ, cậu ngại ngùng gật gật đầu.

“Mẹ đi mua, con ngoan ngoãn ở đây chơi, không được chạy lung tung nga.”

“Ân.” Cậu làm nũng nói:“Phải nhanh nga.”

“Được” Cô xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé, rồi đứng dậy đi đến cửa hàng tiện lợi gần công viên mua nước.

Nhóm bạn nhỏ vốn đang chơi cùng cậu không bao lâu đều đi về, Thu Thủy Tâm cũng vừa rời khỏi mười phút mà thôi, khu công viên trò chơi vậy mà lại chỉ còn mỗi Âu Quân Thiên.

“Cậu nhóc……”

Lúc cậu đang đu xích đu thì có vài tên du côn không có ý tốt đi tới gần cậu.

“Ba mẹ nhóc đâu?”

Âu Quân Thiên cau mày nhìn mấy thiếu niên to con trước mắt, chân vốn đang đung đưa trong chớp mắt bỗng dừng lại,“Ba tôi không có đây.”

“Nha? Ba ba không ở đây nha, vậy mẹ nhóc đâu?”

Cậu mắt lạnh trừng mắt bọn họ,“Đi mua đồ uống cho tôi rồi.”

“Ha ha! Thì ra là cậu nhóc đáng thương bị ba mẹ vứt bỏ nha!”

Mấy người đó càng thêm không kiêng nể gì mà vây quanh cậu, một tên thiếu niên tóc vàng trong số đó miệng lẩm bẩm còn kéo kéo T-shirt trên người cậu, dáng vẻ lưu manh huýt sáo một cái.

“Không tồi nga, là hàng hiệu đấy, ba mẹ nhóc nhất định rất có tiền phải không?”

Âu Quân Thiên mang vẻ mặt đề phòng trừng mắt bọn họ, nắm tay nho nhỏ cũng nắm lại, cho dù cậu chỉ mới sáu tuổi, nhưng lạnh lùng trong ánh mắt cũng làm cho mấy tên thiếu niên trước mắt bị dọa lui lại mấy bước.

“Mẹ nó, chúng mày có phải là đàn ông không, thế mà lại bị thằng nhãi con  như con thỏ nhỏ dọa thành như vậy?” Thiếu niên cầm đầu tức giận vỗ mạnh một cái sau gáy đồng bọn, sau đó giống như ra oai phủ đầu một phen túm cổ áo Âu Quân Thiên.“Tiểu quỷ, trên người có tiền mặt hay không?”

“Cút ngay!” Cậu không chút sợ hãi, ánh mắt sắc bén sống chết trừng mắt đối phương,“Tôi không có tiền bố thí cho ăn mày .”

Đối phương nghe vậy giận dữ,“Mẹ nó, tên nhóc thối như mày còn dám rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.” Chỉ là một thằng nhóc con như nó cũng dám kiêu ngạo như thế.

Tên lưu manh giơ cao tay lên, tựa hồ là ý đồ muốn đánh người cho hả giận.

Lúc này, Thu Thủy Tâm vừa vặn mua đồ uống trở về, xa xa liền nhìn thấy mấy tên thiếu niên không tốt, cô nóng vội chạy tới –“Uy, các người muốn làm gì?” Đến gần mới phát hiện bọn họ thế mà lại đang nắm cổ áo Âu Quân Thiên,“Buông tay…… Uy! Bảo các người buông tay có nghe hay không?”

Nhóm côn đồ ngả ngớn quay đầu nhìn cô một cái,“Chị hai à, nếu không muốn có chuyện thì tránh xa một chút cho tôi, chẳng lẽ cô không thấy chúng tôi đang chơi đùa với cậu bé này hay sao?”

“Anh hai, mong cậu nói rõ ràng một chút, đứa bé trước mắt mà các người đang quấy rầy là con tôi.” Cô bị mấy tên côn đồ làm tức giận đến trợn tròn hai mắt.

“Con cô?” Đối phương cười trêu chọc,“Chị hai à, cô bao nhiêu tuổi a, lại có thể sinh ra con lớn như vậy?”

Nhìn ngang nhìn dọc, Thu Thủy Tâm một thân T-shirt, quần bò thoạt nhìn chỉ là một bộ dạng học sinh, một đầu tóc dài buộc thành đuôi gà, nếu thực mặc vào đồng phục, nói cô là học sinh trung học cũng có người sẽ tin.

Một thiếu niên khác cười tà tà,“Nếu cô không muốn chúng tôi quấy rầy tên quỷ nhỏ kia cũng được thôi, chỉ cần cô……” Tên đó cà lơ phất phơ nâng cằm cô lên,“Cùng anh em chúng tôi vui vẻ một chút, chúng ta có thể suy nghĩ lại việc buông tha nó.”

“Không cho phép các người chạm vào mẹ tôi!” Âu Quân Thiên nhìn thấy Thu Thủy Tâm bị người ta bắt nạt, vội vàng đẩy mấy kẻ bại hoại đứng trước mặt mình ra, lấy thân mình bảo vệ che trước mặt cô.

Chỉ là, tiếng của cậu mặc dù thật sự rất lớn, đáng tiếc cái đầu lại quá thấp, căn bản không uy hiếp được gì .

“Mày,thằng nhóc không muốn sống này, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.” Sau cổ Âu Quân Thiên đột nhiên bị một tên nắm lấy,“Còn lèo nhèo nữa cẩn thận ông đây sẽ đánh bẹp mày đấy.”

“Buông con tôi ra!” Thu Thủy Tâm thấy thế liền giơ chân đá về phía tên hỗn đản một cước.

Nhóm thiếu niên xấu lập tức bị hành động thô bạo của cô chọc giận liền lôi kéo Thu Thủy Tâm.

“Buông, mấy tên xấu xa các người!”

“Uy! Bên kia xảy ra chuyện gì vậy?” Hai viên cảnh sát tuần tra vừa vặn đi ngang qua, nhìn thấy tình huống bên này vội vàng đi lại tìm hiểu rõ xem là tình huống gì.

Mấy tên côn đồ thấy thế, nhất thời sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, pha trò giả ngu,“Thì ra là cảnh sát đại ca, không có việc gì không có việc gì, chúng tôi chỉ là cùng người bạn nhỏ này chơi đùa thôi.”

Nhưng Thu Thủy Tâm cũng không dễ dàng buông tha bọn họ như vậy, cô xoa cổ tay bị kéo sưng đỏ, tố cáo –“Anh cảnh sát, mấy tên côn đồ này bắt nạt con tôi, còn quấy nhiễu tình dục với tôi……”

8 thoughts on “[D1NVH] Chương 4.2

  1. phongnhi 14/09/2011 lúc 15:37 Reply

    Chi y ghe that.

  2. Bobo 14/09/2011 lúc 18:23 Reply

    tem giựt tem nhá, truyện càng ngày càng hay, lun ủng hộ nàng, mong chap mới của nàng nha, téng kìu xô mếch ^^

  3. gaubu 14/09/2011 lúc 21:57 Reply

    thanks nang

  4. iusach 14/09/2011 lúc 23:59 Reply

    Hay quá. Nàng ơi gắng làm nhanh nữa nhé. Mong chờ chap mới của nàng. Anh đã bắt đầu rung động trước chị rồi. Đến hồi gay cấn rồi 🙂

  5. canhcam 16/09/2011 lúc 23:25 Reply

    bé Thiên nhà giàu mà tội nhể, cứ như mới ở trên rừng xuống ý… thank nàng

  6. thangsauxanh 11/12/2011 lúc 22:43 Reply

    thank you!

  7. Lưu yumi kute 16/04/2012 lúc 20:53 Reply

    Thanks ss

  8. banhmikhet 27/05/2012 lúc 17:46 Reply

    thanks nàng nhé

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s