[D1NVH] Chương 4.3

Edit : Jelly

Beta : Thủy Nguyệt Vân

4.3

☆☆☆

Trong biệt thự Âu gia, không khí chỉ có thể dùng từ ‘nguy hiểm’ để hình dung.

Từ lúc vào cửa đến giờ Âu Cánh Thần chỉ ngồi ở trên sô pha, khuôn mặt tuấn tú từ đầu đến cuối lạnh lùng không nói một tiếng, mọi người có mắt đều nhìn ra được anh đang rất tức giận.

Anh trừng không chớp mắt nhìn con mình đứng ở một bên, phía sau con là Thu Thủy Tâm, anh vạn lần không ngờ người phụ nữ này không cần hỏi anh có đồng ý hay không mà đã mang đứa bé đi ra ngoài, còn gây náo loạn ở cục cảnh sát.

Nếu không phải vừa vặn gặp được viên cảnh sát tuần tra, nói không chừng con anh giờ phút này đã trở thành con tin, bị cho vào một bao bố để ở nơi nào đó mà khóc cầu cứu rồi.

Mà điều khiến anh tức giận là, khi nhận được điện thoại của cục cảnh sát, anh thế mà lại lo lắng cho Thu Thủy Tâm.

Khi đó anh mới ra khỏi sân bay, ngay cả nhà cũng chưa về, công ty cũng chưa đến, đầu tiên đã thẳng tiến cục cảnh sát, mãi đến khi tận mắt thấy cô cùng con bình an vô sự thì tảng đá lớn dưới đáy lòng cuối cùng mới được hạ xuống.

Anh khai đao với con trước, lạnh lùng hỏi:“Hôm nay đi ra ngoài, các người đã làm gì?”

Âu Quân Thiên không yên đan các ngón tay vào nhau, cúi đầu trả lời,“Cùng…… Cùng mẹ đi ăn KFC, sau đó đi công viên……”

“Ngẩng đầu lên nói chuyện với ta.” Anh đè nặng cổ họng trầm giọng mệnh lệnh.

Âu Quân Thiên rùng mình một cái, thật cẩn thận ngẩng đầu lên, giống như kẻ trộm mà nhìn ba mình, thân mình nho nhỏ không ngừng lui về phía sau, vô ý tựa vào người Thu Thủy Tâm.

Thu Thủy Tâm vỗ nhẹ bả vai cậu, tiếp thêm cho cậu dũng khí.

Âu Cánh Thần mắt lạnh nhìn hành động của bọn họ, con ngươi tò mò mị lên. người phụ nữ này…… Lúc nào thì cảm tình với con trở nên tốt như vậy ?

“Nói lại một lần nữa, hôm nay ra ngoài đã làm cái gì ?”

“Cùng…… Cùng mẹ…… Đi…… Đi ăn…… Ken…… Ken……”

“Không được lắp bắp.”

Giọng nói nghiêm túc làm cho Âu Quân Thiên sợ tới mức câm như hến, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, cậu cố nén , không dám khóc ở trước mặt ba.

Thu Thủy Tâm không chịu được cúi người xuống ôm cậu bé vào lòng dỗ dành: “Tiểu Thiên ngoan, Tiểu Thiên đừng sợ, ba con chỉ dọa con mà thôi, không có việc gì, không có việc gì !” Cô vỗ vỗ phía sau lưng con.

 Anh bĩu môi, hiển nhiên đối với bộ dạng mẹ hiền của cô giờ phút này thực không cho là đúng.“Hiển nhiên cô còn không biết tính nghiêm trọng của việc này.”

“Việc nào có nghiêm trọng, hiện tại không phải chúng tôi cũng chưa gặp sự cố gì sao? Hừ, tôi chỉ biết Tiểu Thiên căn bản có một người cha không biết tình thân, Âu Cánh Thần, anh luôn suy bụng ta ra bụng người, anh hãy đứng ở lập trường con mình mà thay con suy nghĩ một chút đi, tôi nghĩ anh cũng không muốn có được một người ba máu lạnh giống như anh vậy chứ?”

“Ba –”

Âu Cánh Thần nghe thấy lời nói của cô tức giận đến vỗ bàn một cái, người phụ nữ này đang nói gì vậy, nói anh máu lạnh, cô ta đã mang đứa bé đi ra ngoài còn động đến cả cục cảnh sát, mới gọi là nhiệt huyết sao ?!

Âu Quân Thiên bị cơn giận của anh làm cho sợ đến run lên một cái, theo bản năng trốn vào trong lòng Thu Thủy Tâm, thở mạnh cũng không dám thở.

Trong ấn tượng của cậu, quan hệ của cha mẹ tuy rằng không tốt, nhưng từ trước đến giờ đều là mẹ kêu gào, ba rất lạnh lùng, ngay cả một chút biểu tình cũng không muốn cho mẹ một cái.

Hiện giờ ba lại rất giận dữ, cậu vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

“Tiểu Thiên, về phòng của con đi!” Âu Cánh Thần trầm giọng ra mệnh lệnh.

Âu Quân Thiên lại gắt gao cầm lấy tay Thu Thủy Tâm không buông, hít sâu một hơi, dũng khí mở miệng,“Ba ba, ba đừng trách cứ mẹ, hôm nay vốn dĩ mẹ mang con đi ra ngoài, là vì…… trước kia con rất ít đi ra ngoài, cho nên mới……”

Thật không biết có phải do cách giáo dục hiện đại của Âu Cánh Thần rất thành công hay không mà Âu Quân Thiên tuổi tuy còn nhỏ nhưng đã có khí khái của đàn ông, muốn bảo hộ mẹ mình.

“Ta nói đi lên lầu!”

Giọng điệu tức giận làm Âu Quân Thiên sợ tới mức nhịn không được cả người run lên.

Thu Thủy Tâm tức giận trừng mắt liếc anh một cái, lập tức cúi người xuống vỗ vỗ đầu Âu Quân Thiên,“Ngoan, con đi về phòng trước, chờ ba mẹ nói xong, mẹ lại tới phòng ngủ cùng con.”

“Nhưng là……” Cậu mang vẻ mặt đề phòng nhìn cơn thịnh nộ của ba.

“Không sao, mẹ đoán ba con……” Cô liếc mắt nhìn Âu Cánh Thần một cái,“Hẳn là sẽ không định làm một kẻ giết người.”

Âu Quân Thiên mặc dù thực lo lắng, nhưng vẫn ngoan ngoãn lên lầu.

Thấy một màn như vậy, Âu Cánh Thần không thể tin được, trước kia hai mẹ con xung khắc như nước với lửa, bây nay hiển nhiên lại ở trước mặt anh trình diễn loại tình huống này.

Anh chậm rãi từ sô pha đứng lên đi đến trước mặt cô, nhìn cô từ trên xuống dưới hiển lộ một thân quần áo chật vật, đại khái là trong lúc giằng co với đám thiếu niên xấu mà bị rách .

 Angel thật sự thay đổi, sở thích thay đổi, anh cảm giác tất cả đều thay đổi.

“Xem ra cô tựa hồ rất muốn làm một người mẹ hiền.”

Nghe anh nói có ý châm chọc, cô không sợ cùng anh đối diện,“ Tôi nghĩ, đó là điều Tiểu Thiên cần .”

“Hừ! Cô thật sự hiểu Tiểu Thiên cần cái gì sao?” Giọng điệu của anh có chút đùa cợt.

“Âu Cánh Thần, ở một phương diện nào đó anh thật sự là một người ba tốt , nhưng mà anh cũng không thể phủ nhận, ở một phương diện khác anh cũng thật thất bại.”

Anh xác thực có được tài năng xuất sắc, nhà thiết kế Young danh tiếng cao nhất trong giới trang phục, cho tới bây giờ vẫn là thần tượng của cô, nghĩ đến khi vừa biết được Âu Cánh Thần chính là thần tượng trong cảm nhận của mình, đáy lòng cô còn thực vui vẻ nhưng ở chung thời gian dài cô phát hiện Âu Cánh Thần này căn bản chỉ là một đại bạo quân, bá đạo, chuyên chế, động vật máu lạnh không hơn không kém,.

Anh nghe vậy trào phúng cười nói:“Chẳng lẽ cô cho rằng tôi phải để cho con bị tên côn đồ bắt nạt mới là thương yêu con sao?”

“Tôi chỉ là cảm thấy một đứa bé sáu tuổi, ngay cả KFC là cái gì cũng không biết, thì anh quả thực đã xem con như chim hoàng yến mà nuôi trong một nhà giam hoa lệ rồi.”

“Nha? Theo như lời cô nói, tôi hẳn là nên giảng giải cho con Mc Donalds và Pizza Hut là cái gì nha?”

“So với việc cái gì con cũng không biết thì tốt hơn nhiều.”

“Nó muốn biết cái gì tôi đều đã cho nó biết.”

Cô không cho là đúng,“Phiên dịch thơ cổ, học thuộc một đống cổ văn [chi, hồ, giả, dã], nó mới sáu tuổi thôi, biết mấy cái này làm chi, tôi nghĩ anh căn bản là không biết giáo dục đứa bé như thế nào.”

“Dù sao vẫn hơn việc cô dại dột mang theo một đứa bé, cùng một đám thiếu niên xấu xung đột! Về sau không được sự cho phép của tôi, các người không được tùy tiện ra ngoài!”

“Chủ nghĩa sô-vanh* đáng giận, anh xem tôi như phạm nhân của anh sao?”

*Chủ nghĩa sô-vanh: niềm tin vô lý và hung hăng cho rằng đất nước mình là hơn các nước khác. (Ở đây có thể hiểu là chị nói anh độc tài, chuyên chế.)

Âu Cánh Thần dừng một chút, có chút đăm chiêu nhìn cô, một hồi lâu mới  mở miệng,“ Cô đã quên sao? Lúc Tiểu Thiên ba tuổi, từng bị người ta bắt cóc suốt ba ngày ba đêm sao?”

Thu Thủy Tâm nghe vậy nhất thời cảm thấy cổ họng của mình tựa như bị nhét vào một quả trứng gà, cảm thấy sượng mặt, cô ấp úng nói:“Sa…? Sao, sao có thể…… Tôi…… Tôi không biết……”

“Quả nhiên cô hoàn toàn bị mất trí nhớ, ba năm trước đây cô mang Tiểu Thiên đi mua sắm, không cẩn thận để con bị người xấu bắt cóc, nếu không phải cảnh sát phá án kịp thời, Tiểu Thiên rất có thể đã bị giết, cô đại khái cũng không nhìn thấy được con lớn như vậy .”

Anh lạnh lùng trừng mắt cô,“ Cô muốn phát huy tình thương của người mẹ bằng cách thức buồn cười kia thì còn có rất nhiều, cô muốn làm chính mình bị thương tích tôi cũng không quan tâm, nhưng là mong cô đừng hại con tôi lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm.”

Chính mình thật sự là sơ ý, trước đây người ta đã phát sinh qua loại việc này rồi, cũng khó trách Âu Cánh Thần lại khẩn trương như vậy. Cô khổ sở cúi đầu làm ra bộ mặt có lỗi,“Thực xin lỗi, hết thảy tôi đều hoàn toàn không biết, tôi thật có lỗi……”

Anh không ngờ người phụ nữ này thế mà lại còn giải thích với anh, ba năm trước đây khi con bị bắt cóc, người phụ nữ này căn bản không hề thấy có lỗi, chỉ biết tránh này trách nọ rằng cảnh sát làm việc bất lực, thậm chí còn nghĩ rằng Tiểu Thiên chạy lung tung.

Nhưng hiện tại, cô lại giải thích với anh, giọng cũng có chút nghẹn ngào …… Là anh nghe lầm sao?

Anh lại lần thứ hai thấy cô đổi mới.

Hai ngày này đi công tác Hongkong, anh kỳ thật vẫn nghĩ đến cô.

Nụ hôn buổi tối hôm kia, anh biết chính mình không khống chế được, nếu không phải Trung bá xuất hiện, anh không biết mình có thể sẽ khống chế được ngọn lửa dục vọng mãnh liệt kia mà làm cháy sạch mọi thứ hay không.

Anh muốn cô! Người phụ nữ bị anh khinh thường bảy năm, thế nhưng thần kỳ gợi lên xúc động muốn giữ lấy cô của anh.

Dự án hợp tác ở Hongkong lần này vốn không cần anh tự mình ra mặt, nhưng vì muốn trốn tránh điều này, bởi vì anh không dám thừa nhận, chính mình bị một người phụ nữ đáng ghét hấp dẫn .

Nhưng là anh tránh được người cô nhưng lại trốn tránh không được lòng chính mình, hai ngày này, anh nhớ cô điên cuồng, ngay cả hành trình ba ngày, anh cũng quyết định kết thúc sớm hơn.

Khi vừa xuống máy bay nghe được tin mẹ con bọn họ gặp chuyện không may, lòng anh lại nóng như lửa đốt.

Con là cốt nhục của anh, anh lo lắng là bình thường , nhưng người phụ nữ này hiển nhiên cũng trở thành đối tượng làm anh lo lắng nhất, rốt cuộc là anh bị sao vậy?

“Cô…… Ách –” Đang muốn mở miệng  nhưng bụng lại truyền đến một trận tiếng cô lỗ, giờ này anh mới nhớ tới, vì hành trình, hôm nay mười mấy tiếng liền anh chưa ăn chút gì.

Thu Thủy Tâm kinh ngạc nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh, nhìn ra một chút xấu hổ trên khuôn mặt tuấn tú của anh, cô vụng trộm mím môi, muốn cười lại không dám cười ra tiếng.

Cô thanh thanh cổ họng,“Cái kia…… Tôi nghĩ anh nhất định chưa ăn cơm, hôm nay đến lượt tôi chuẩn bị bữa tối cho anh thật tốt, coi như là tôi hối lỗi với anh vậy.”

Âu Cánh Thần muốn bảo cô không cần làm, nhưng cô đã xoay người đi về phía phòng bếp,  lại là một phát hiện khác làm cho anh kinh ngạc — cô sẽ xuống bếp?

Nhưng mà không biết vì sao, khóe môi anh lại cong lên,nổi lên một cái mỉm cười hình cung……

20 thoughts on “[D1NVH] Chương 4.3

  1. "*.Kiều Như Xuân.*" 17/09/2011 lúc 19:56 Reply

    Têm nhà jelly êu quấy trước khi về nhà nào!^^~~

    • Jelly 17/09/2011 lúc 20:01 Reply

      tỷ sắp đi đâu vậy

  2. YênLam 17/09/2011 lúc 23:36 Reply

    hay qua jel ơi

    • Jelly 19/09/2011 lúc 11:02 Reply

      thanks s ghé ủng hộ ^0^

  3. iusach 18/09/2011 lúc 07:16 Reply

    Mong chờ chap sau của bạn, tiến độ trung bình edit truyện này là như thế nào vậy bạn? Ngày nào mình cũng ghé qua, mãi bây giờ mới thấy chap mới, hix. Thank you!

    • Jelly 19/09/2011 lúc 11:03 Reply

      cách 1 tuần có tr d1nvh nàng iu🙂

  4. yen 18/09/2011 lúc 12:31 Reply

    thakssssss edit nhanh nhanh nhe ban

  5. Bobo 18/09/2011 lúc 13:34 Reply

    trời ơi, chuyển biến tình cảm cùa 2 ng này càng ngày càng hấp dẫn nha….thanks nàng Jel nhá ^^

  6. ngocanh 18/09/2011 lúc 15:57 Reply

    thanks

  7. canhcam 18/09/2011 lúc 22:38 Reply

    thích rùi, thích rùi…. thank nàng

  8. han 20/09/2011 lúc 22:20 Reply

    thanks

  9. sun921 22/09/2011 lúc 19:47 Reply

    em thích truyện này,
    ss ơi post tiếp đi ^_^

  10. chuotdet 28/09/2011 lúc 09:44 Reply

    tiếp đi nàng ơi,tks nàng

  11. thangsauxanh 11/12/2011 lúc 23:23 Reply

    thank you!

  12. blu3sunshine 19/12/2011 lúc 21:23 Reply

    a a a a a Thật là đáng iêu chết đi đc nha😡

  13. Lưu yumi kute 16/04/2012 lúc 21:00 Reply

    Thanks ss

  14. banhmikhet 27/05/2012 lúc 17:50 Reply

    thanks nàng , truyện rất rất hay

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s