[D1NVH] Chương 5.3

Edit : Jelly

Beta : Thủy Nguyệt Vân

5.3

Bắt buộc dời lực chú ý đặt lên công việc, lấy lại tinh thần, rạng sáng năm giờ, anh mệt mỏi ngẩng đầu nhìn lại thì thấy Thu Thủy Tâm đã gục trên bàn, không biết là đã ngủ từ khi nào.

Anh tay chân nhẹ nhàng thong thả đến bên cạnh cô, ngắm nhìn một chồng giấy bản vẽ đồng loạt xếp lên nhau. Năng lực của cô gái này thật đúng là không phải thường , chỉ vài giờ ngắn ngủi đã vẽ được nhiều như vậy.

“ Angel…… Ách, Thủy Tâm……” Anh muốn đánh thức cô, nhưng mà cô thực sự ngủ rất say, hoàn toàn không động đậy chút nào.

Cúi người xuống, anh tỉ mỉ đánh giá cô không chút phấn son, bộ dáng của cô khi ngủ thoạt nhìn tựa như đứa bé, lộ ra cái miệng nhỏ hồng hồng, cho dù không có son trang điểm, vẫn ướt át mê người như vậy.

Một cỗ xúc động khó nhịn làm anh cúi đầu, hôn lên môi cô……“Ngô……”

Cảm giác được thân thể cô không an ổn mà nhúc nhích, anh vươn một tay ôm lấy cô, thấy cô mở mắt mông lung buồn ngủ ra, anh nhẹ giọng nói:“Em đang ngủ, tôi ôm em trở về phòng.”

Thu Thủy Tâm đang buồn ngủ dày đặc, mơ mơ màng màng nhắm mắt lại ngủ.

Âu Cánh Thần đi vào phòng cô, đặt cô lên trên giường, đắp chăn lại cho cô, anh lại luyến tiếc đi ra, nhìn người trước mắt trưng ra khuôn mặt ngủ xinh đẹp, trong lòng bỗng dâng lên một cỗ tình cảm xa lạ, giống như thương, lại giống như yêu, anh nghĩ nếu mình có thể nhìn cô cả đời như vậy cũng sẽ không chán.

Thế nhưng càng nhìn cô chằm chằm, trong đầu càng suy nghĩ miên man, môi hồng phấn mềm mại của cô vừa rồi làm suy nghĩ anh luôn dừng tại lúc đó, anh còn muốn càng nhiều hơn…… Thật sự là! Là lâu rồi không có phụ nữ sao? Anh cũng không quên cuộc hôn nhân thất bại của hai người bọn họ, nếu chính mình thực sự có cảm tình đối với cô, yêu một người vợ đối với anh mà nói quả thực như là một người hoàn toàn mới, thì tương lai nếu có một ngày cô hồi phục trí nhớ , chính mình sẽ hối hận không kịp.

Quên đi! Gần đây công việc nhiều như vậy, anh cũng không dư thừa sức lực mà suy nghĩ nhiều, còn chuyện với cô, hết thảy đều thuận theo tự nhiên đi.

Xoay người, anh tắt đèn đi, khi đi tới cửa còn chúc cô ngủ ngon.

Thu Thủy Tâm cảm thấy chính mình trở nên rất kỳ quái, từ  sau ngày cô cùng Âu Cánh Thần vẽ sườn khung cho đồ, dường như cũng rất để ý đến nhất cử nhất động của anh, buổi sáng, cô thích nhìn anh vừa xem báo vừa ăn bữa sáng, buổi tối, cô cũng phải nghe được tiếng xe của anh mới có thể yên tâm đi vào giấc ngủ.

Tối hôm đó, cô vẽ sườn khung hình cho đồ đến khi ngủ quên, trong lúc ngủ mơ, mơ hồ cảm thấy có người bế mình, còn…… hôn cô, sau khi tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong phòng, làm cho cô không khỏi nghĩ, nói không chừng việc kia không phải mơ, chỉ là cô cũng không dám đi hỏi Âu Cánh Thần.

Kỳ thật cô cũng biết loại cảm giác kỳ quái này tượng trưng cho cái gì — cô, thích Âu Cánh Thần, cô thậm chí hy vọng, chính mình thật sự mất trí nhớ , sau đó có thể cứ như vậy cả đời ở lại bên anh làm vợ của anh.

Ý tưởng của cô thực ích kỷ, nhưng là cô khống chế không được tầm mắt của mình cứ chuyển động xung quanh anh, dù là mỗi ngày chỉ có thể nói với anh một câu, có thể liếc mắt nhìn anh một cái, cũng đã làm cô cảm thấy thỏa mãn.

Thái độ của nhóm người hầu trong nhà khi đối diện với cô cũng dần dần thay đổi, cô với Amy trở thành chị em tốt, Phúc tẩu cũng sẽ cười ha ha cùng cô làm việc ở phòng bếp, liền ngay cả đến Trung bá luôn nghiêm túc khi rảnh rỗi cũng sẽ nói đùa với cô vài câu.

Cô thật sự thực hy vọng sau này mỗi ngày đều trôi qua như vậy, cô không nghĩ sẽ rời khỏi gia đình này .

Trong sân truyền đến tiếng xe thể thao của Âu Cánh Thần, hôm nay anh lại về sớm như vậy.

Trong lòng bỗng nhiên nhảy nhót, không bao lâu, liền nhìn đến Âu Cánh Thần từ cửa đi vào.

Cô chủ động chào hỏi,“Hôm nay tan tầm rất sớm nga.”

Anh nhàn nhạt gật đầu,“Còn vài ngày nữa sẽ dự thi, quần áo cũng làm gần xong rồi, cuối cùng cũng có thể không cần tăng ca nữa.”

Thấy anh định đi về phía phòng đọc sách, cô quýnh lên gọi anh lại, bối rối tìm một đề tài hỏi:“Cái kia…… Ăn cơm chưa?”

“Vừa mới ăn cùng cấp dưới rồi.” Âu Cánh Thần có chút trốn tránh ánh mắt của cô, trên thực tế, đáy lòng của anh cũng thực phiền muộn.

Anh thừa nhận chính mình đã bị Thu Thủy Tâm hấp dẫn , nhưng chỉ vừa nghĩ đến có một ngày cô hồi phục trí nhớ, vậy hai người lại ở chung như thế nào ? Thì anh đành phải áp chế phần tình tố đang rục rịch này.

Thấy khuôn mặt anh tuấn của anh nhíu lại, Thu Thủy Tâm không khỏi hoài nghi có phải mình đã không cẩn thận đắc tội với anh hay không, nhưng cô vẫn là cẩn thận cười nói:“Vậy…… Anh muốn tắm rửa một cái hay không? Tôi chuẩn bị nước tắm giúp anh.”

“Không cần . Tiểu Thiên đâu?” Anh chuyển đề tài.

“Đang ở trong phòng cùng Tiểu Tam.” Từ sau khi được Âu Cánh Thần cho phép, một người một chó quả thực là như hình với bóng.

Âu Cánh Thần vô lực lắc đầu.“Coi chừng nó mê chơi quá sẽ mất cả ý chí.”

“Sẽ không , kỳ thật Tiểu Thiên rất ngoan, anh cũng không biết, nó –”

“Tổng tài!”

Tiếng nói của một người đàn ông xa lạ đột nhiên cắt đứt lời của cô, chỉ thấy người đàn ông đó kéo một rương hành lý từ bên ngoài vội vàng chạy vào.

 “Sam?” Âu Cánh Thần khó hiểu nhìn cấp dưới này,“Đã xảy ra chuyện gì ?”

“Tai nạn xe cộ……” Đối phương chạy đến nỗi thượng khí không tiếp hạ khí*,“Quần áo chúng ta đưa đi diễn tập nửa đường va chạm với một xe tải chứa thép, thép đối trên xe phương chẳng những đập hư xe của chúng ta, còn đâm rách cả quần áo trong rương……”

*thượng khí không tiếp hạ khí: không khí không kịp lưu thông xuống.

Âu Cánh Thần vội vàng mở rương hành lý ra kiểm tra, vừa thấy khuôn mặt đều biến xanh, mấy bộ quần áo này đều là tác phẩm chủ lực dự thi a.

Sắc mặt anh tái mét hỏi,“Các người làm việc như thế nào vậy ?”

“Thực xin lỗi…… Là lái xe của chúng ta uống  rượu, hiện tại đang đưa đến bệnh viện cấp cứu……”

Vừa nghe là nguyên nhân này, anh lại càng không vui ,“Toàn thể nhân viên bận rộn làm việc gần một tháng, chỉ còn ba ngày nữa sẽ dự thi, hiện tại chỉ một câu thực xin lỗi có thể giải quyết sao?”

 Sam không biết làm sao, lộ ra khuôn mặt khóc tang đứng tại chỗ.

“Kỳ thật…… Tôi nghĩ cũng không thể đem tất cả lỗi dồn lên trên người vị tiên sinh này……” Thu Thủy Tâm ở một bên thật cẩn thận mở miệng nói:“Ai cũng không muốn chuyện này phát sinh, có lẽ –”

“Khi nào thì đến phiên cô mở miệng vậy?” Âu Cánh Thần đang nổi nóng lạnh lùng liếc cô một cái,“Tôi phải làm việc thế nào không cần cô phải dạy.”

“Tôi chỉ là muốn nói –”

“Đủ rồi, hiện tại tôi không có tâm tình nói chuyện phiếm với cô.”

Một cỗ ủy khuất đầy bụng, cô cứng ngắc đứng ở tại chỗ, một cỗ cảm giác nóng xông lên hốc mắt, cô gắng gượng nhịn xúc động muốn rơi nước mắt xuống.

Nhìn thấy bộ dáng lã chã chực khóc của cô, Âu Cánh Thần lập tức hối hận giọng điệu mình nói chuyện quá hung dữ, một câu thực xin lỗi đã muốn đến bên miệng, nhưng lúc này di động lại vang lên, anh đành phải nghe trước –“Uy?”

Là công ty chủ quản nghe được tin tức, gọi điện thoại đến hỏi vấn đề liên quan đến cách xử lý.

“Lập tức triệu tập nhân viên có liên quan, tôi lập tức về công ty họp hội nghị khẩn cấp.”

Sau khi chấm dứt cuộc điện thoại, anh cầm chìa khóa xe lên rồi đi ra ngoài cửa, Sam chạy nhanh đi theo phía sau anh.

Nhìn bóng dáng anh, Thu Thủy Tâm khó nén cô đơn, cô hít sâu mấy hơi thở, tự nhủ mình đừng để ý đến thái độ ác liệt của anh, công ty phát sinh ra loại chuyện như vậy, tâm tình ai cũng sẽ không tốt, mà nếu tâm tình không tốt, giọng điệu nói chuyện lại làm sao có thể tốt được đây…… Tầm mắt nhìn đến rương hành lý kia, cô đi qua cầm lấy quần áo lên xem kỹ , nhịn không được thở dài một hơi, thật sự là đáng tiếc a, những quần áo này thật xinh đẹp, nếu còn có thể cứu chữa thì tốt rồi……

16 thoughts on “[D1NVH] Chương 5.3

  1. Tieu cuong 30/09/2011 lúc 18:08 Reply

    lan dau ghe nha nag,ma nha nag vang ve ge, tr hay the nay ma.thanks nang

    • Jelly 02/10/2011 lúc 18:28 Reply

      thanks nàng ủng hộ ,nhà of ta đúng là vắng vẻ thiệt 😦

      • Lệ Lâm 03/10/2011 lúc 14:33 Reply

        Chẹp, nhà tỷ đông hơn nhà mụi nhìu. >.<

  2. Canhcam 30/09/2011 lúc 18:46 Reply

    Kỉu nì là TT sẽ vá lại cái đống áo rách cho a CT đây. Thank nàng

  3. snow_angel26395 30/09/2011 lúc 19:14 Reply

    tks nang,tr hay lem

  4. sun921 30/09/2011 lúc 20:02 Reply

    chưa ai dành temmmm, thì ta lấy nhá ^_^

  5. huyen 30/09/2011 lúc 21:00 Reply

    mấy ngày rồi ngồi trông đợi truyện này bi giờ mới đọc đc,thanks nàng

  6. sj kyuhyun 30/09/2011 lúc 23:31 Reply

    Thank nàng

  7. iusach 01/10/2011 lúc 11:51 Reply

    Chắc là nữ chính sẽ giúp sửa lại những bộ quần áo bị hư và cứu nam chính một bàn thua trông thấy đây. Nhanh có chap mới nha bạn. Thanks!

  8. Vân Anh 02/10/2011 lúc 09:53 Reply

    Truyện của bạn hay thế mà sao thấy ít người quan tâm và thanks bạn thế? Vậy mình thay mặt các nàng khác xin gửi cho bạn hàng ngàn hàng vạn bông hoa nhé. Chúc bạn vui thật vui trong ngày cuối tuần này.

    • Âu Dương Kỳ Doanh 02/10/2011 lúc 11:39 Reply

      thank bạn đã ủng hộ Jel tỷ a… tỷ ý dạo này bận học nên cũng không onl được mấy vì vậy nên ít trả lời comt của các bạn được, mong các bạn có thể comt or like or vote để động viên tỷ ý nha ^^~ *chụt chụt*

  9. hiandgidbye 07/10/2011 lúc 13:14 Reply

    thanks ss. e chờ truyện ss mãi nha…

  10. thangsauxanh 11/12/2011 lúc 23:43 Reply

    thank you!

  11. tuongvy 16/12/2011 lúc 19:48 Reply

    thanks ss.

  12. Lưu yumi kute 16/04/2012 lúc 21:13 Reply

    Thanks ss

  13. banhmikhet 27/05/2012 lúc 17:56 Reply

    thanks nàng nha

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s