[D1NVH] Chương 6.2

Edit  : Jelly

Beta : Thủy Nguyệt Vân

6.2

Đúng lúc Trung bá đi tới trước mặt, trong tay còn bưng khay, khi nhìn thấy anh, biểu tình hiển nhiên lại hoảng sợ.

“Thiếu gia?” Anh thấp giọng gọi khẽ, thấy Âu Cánh Thần định mở miệng nói chuyện, vội vàng làm một động tác đừng lên tiếng.

“Suỵt, nhỏ giọng một chút, thiếu phu nhân cô ấy dường như đang ngủ.”

“Thủy Tâm đang trong phòng làm việc của tôi?”

“Đúng vậy, thiếu phu nhân đã ở trong đó suốt hai ngày không đi ra .”

Bước chân Âu Cánh Thần nhanh hơn cấp tốc đi vào khu nhà riêng, nhưng do chưa kịp chuẩn bị tâm lý nên anh đã bị tình cảnh bên trong làm chấn động, ngực hung hăng run lên, dường nhu không dám tin vào hai mắt của mình nữa.

Những bộ quần áo bị thủng rách kia, lúc này từng bộ từng bộ được treo lên cẩn thận, anh không thể tin được mà thuận tay cầm một bộ quần áo lên, nơi ngực vốn bị thủng lúc trước bây giờ đã được một chuỗi hạt ngọc khéo léo che lại, lỗ hổng chỗ eo phía sau lưng cũng được một dây thắt lưng che dấu.

Mức độ hư hại của những bộ quần áo này đều không giống nhau, mỗi một bộ anh cũng đều có thể lập tức nhìn ra được chỗ nào khác so với thiết kế ban đầu, sự khắc phục của cô lại khiến người ta cảm thấy cũng không có chỗ nào không ổn.

Tầm mắt chuyển tới trên người Thu Thủy Tâm đang ngủ say ở góc, trong tay cô còn cầm một cái váy đã sửa ổn.

Giờ phút này, anh thật sự không biết nên hình dung sự cảm động dưới đáy lòng mình như thế nào, người phụ nữ này…… rốt cuộc cô ấy đã vì anh mà làm những gì a? Hốc mắt không tự chủ được mà nóng lên, cô ngốc! Cô thật sự là một cô ngốc!

Anh lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số,“Vĩ Kiệt, lập tức thông báo cho các bộ phận, trận đấu ngày mai chúng ta sẽ tham gia!” Anh không thể phụ tâm ý của cô.

Anh vừa cúp điện thoại liền nhìn thấy Thu Thủy Tâm hoảng sợ từ ghế trên nhảy xuống, không may bị đồ vật hỗn độn bên cạnh làm trượt chân, trong nháy mắt khi cô sắp ngã sấp xuống, Âu Cánh Thần cấp tốc xông lên phía trước giữ chặt cô, cũng thuận thế ôm cô vào trong lòng.

Vẻ mặt của cô có chút mờ mịt, cánh tay đặt lên cổ anh ,“Cánh Thần, là anh sao?”

“Thủy Tâm……”

“Thật hay quá, tối nay lại mơ thấy anh ……” Cô lộ ra một nụ cười,“Em rất muốn nói chuyện với anh, nhưng anh lúc nào cũng không để ý tới em.”

Cô giữ chặt lấy anh, giống như rất sợ anh sẽ đi mất,“Thật ra…… thật ra em vẫn muốn nói với anh, em thích anh…… rất thích rất thích……”

“Thủy Tâm……” Âu Cánh Thần nghe được lời thổ lộ của cô, cái gì băn khoăn ngay tức khắc cũng đều vứt ra sau đầu, vui mừng khôn xiết không thôi, anh thích cô, cô cũng thích anh, bọn họ lại là vợ chồng…… Như vậy, anh còn lo lắng cái gì nữa? Cho dù sau này cô khôi phục trí nhớ, đó cũng là chuyện của sau này.

Cúi đầu, môi hôn lên trán của cô,“Thật ra anh cũng rất muốn nói với em, trái tim của anh…… cũng giống như em.”

Nơi này tuyệt đối không phải phòng ngủ của cô!

Sau khi Thu Thủy Tâm tỉnh lại, ngồi trên giường lớn mềm mại, hoảng sợ vạn phần nhìn bốn phía chung quanh, vách tường trắng như tuyết, vật dụng trong phòng đều có màu sắc tối, đây là một căn phòng thuần nam tính.

Trên người cô là cái chăn tơ tằm màu lam sậm có hoa văn cành cây, bên cạnh chăn là cái áo sơmi hàng hiệu màu trắng…… không biết là đang ở đâu, trời ạ, lần sau tỉnh dậy dù cô có phát hiện mình đang ở trong công viên cũng sẽ không lấy làm lạ.

Bỗng nhiên giống như nghĩ đến cái gì đó, cô xốc mạnh chăn lên, hô, còn may còn may, bộ đồ ngủ còn mặc trên người…… Nhưng mà, chờ một chút, bộ đồ ngủ này không phải của cô, có thể nhìn ra được là một bộ quần áo kiểu nam…… Da đầu run lên, vì sao, vì sao, vì sao a? Cô rốt cuộc ở đâu a?

Lúc này, cửa toilet trong phòng bị đẩy ra, từ bên trong đi ra một người đàn ông có dáng người cao thon, chỉ bọc một cái khăn tắm gợi cảm bên hông.

“A……” Quả nhiên là Âu Cánh Thần! Cô vội vàng ôm chăn lui về phía sau, “Anh…… sao anh lại ở đây?”

Âu Cánh Thần cầm khăn lông lau tóc ướt của mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười,“Anh không biết là anh xuất hiện ở phòng ngủ của mình thì có gì kỳ quái .”

Như là giúp cô hóa giải xấu hổ, anh cầm khăn lông trong tay quăng lên đầu cô,“Chậc, bộ dáng lúc em vừa mới rời giường thật sự là xấu muốn chết, đi tắm rửa một cái đi.”

Mặc cho cái khăn lông kia khoác lên ót, Thu Thủy Tâm vẫn ngây ngốc nhìn anh,“Nhưng mà……” Cô bối rối chỉ chỉ anh, lại chỉ chỉ chính mình,“Vậy sao em lại ở đây? Còn nữa, bộ đồ ngủ trên người em này…… hình như…… hình như không phải của em……”

“Là của anh.” Anh thực tự nhiên nói:“Thay đồ ngủ để em ngủ thoải mái một chút.”

“Cũng có nghĩa là……” Cô lúng túng hỏi: “Em đã bị anh nhìn thấy hết?”

“Có gì không ổn sao?” Anh bật cười nói:“Đừng quên con của chúng ta năm nay đã sáu tuổi .”

Cô là có khổ mà không có chỗ tố, nếu nói với anh, mình vẫn là xử nữ, không biết anh có thể chê cười cô là người si đang nói mộng hay không nữa?

“Mau một chút, triển lãm trang phục sắp bắt đầu rồi, em chuẩn bị nhanh chút, chúng ta cùng đi dự.”

“A? Cùng đi dự gì?” Nhất định là cô vẫn chưa tỉnh ngủ rồi ! Vì thế mà cứ liên tiếp xảy ra những chuyện làm người ta kinh ngạc.

“Triển lãm trang phục.” Anh đi đến trước ngăn tủ lấy một hộp gấm màu hồng nhạt ra đặt bên cạnh cô,“Mặc lễ phục này đi.”

Anh mở hộp gấm, lấy lễ phục ra, Thu Thủy Tâm vừa nhìn thấy đã không khỏi kinh ngạc.

“Đây là bộ…… Điệp luyến giai nhân?”

Âu Cánh Thần gật đầu,“ Em không nhìn lầm.”

“Nhưng không phải anh muốn lấy bộ điệp luyến giai nhân này đi dự thi sao?”

“Quần áo có thể lấy đi dự thi còn rất nhiều, không thiếu một bộ này.” Anh ý vị thâm trường nhìn cô,“Anh chỉ muốn lấy tác phẩm anh hài lòng nhất tặng cho người thân cận nhất của anh mặc, Thủy Tâm, em mặc nó vào vì anh đi.”

Lời nói này ái muội không rõ ràng, khiến trái tim của cô đập bình bịch lên.

Tác phẩm hài lòng nhất cho người thân cận nhất ? Chẳng lẽ…… Anh ấy xem mình là người thân cận nhất của anh ấy sao?

Nhưng mà vừa mới trước đây, rõ ràng anh ấy còn một bộ dạng lạnh lùng cách xa người ngàn dặm, vì sao bây giờ lại thay đổi thái độ?

“Sorry!” Dường như hiểu được hoang mang của cô, anh nhìn cô nói lời xin lỗi:“Có liên quan đến thái độ của anh mấy ngày hôm trước, anh thừa nhận là anh đã quá xúc động , nếu như em muốn trừng phạt anh, chờ sau khi cuộc thi kết thúc anh sẽ tùy em xử trí, có điều anh hy vọng hôm nay em có thể cùng anh đi tham dự, được không? Thủy Tâm.”

Đối mặt với gương mặt chân thành, tiếng nói mê người, dáng vẻ dịu dàng của anh, lòng phòng bị của Thu Thủy Tâm trong nháy mắt liền sụp đổ .

“Còn nữa, cám ơn em đã giúp anh sửa lại tốt những bộ quần áo đó, tuy rằng so với phong cách của anh từ trước đến nay có chút chênh lệch, nhưng mà thiết kế cảm kỳ thật rất tốt.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên.“Cho…… Cho nên a?” Anh ấy sẽ không phải muốn lấy những quần áo đó đi dự thi chứ?

“Cho nên –” Anh cười điểm chóp mũi cô một cái,“Anh muốn mang những cái chúng ta cùng nhau thiết kế đi dự thi a.”

“Không thể nào?” Cô kêu lớn lên,“Sở dĩ em sửa những quần áo này chỉ là cảm thấy chúng bị bỏ đi rất đáng tiếc , ai yo, nếu anh thật sự mang mấy cái này đi dự thi khẳng định sẽ khiến người ta cười chết mất!”

“Không còn kịp rồi, anh đã đưa quần áo đi rồi.”

12 thoughts on “[D1NVH] Chương 6.2

  1. Âu Dương Kỳ Doanh 12/10/2011 lúc 18:51 Reply

    hý hý… tem~~~~
    chẹp.. rờ đi qua vứt noá sang mục lục ^^~ thanks 2 tỷ tỷ á

    • sun921 12/10/2011 lúc 20:31 Reply

      muội thay ava mới rồi hả?????^_^

  2. sun921 12/10/2011 lúc 20:32 Reply

    thanks tỷ truyện hay lém áh….
    không biết anh sau khi biết chị không phải là vợ cũ của mình thì thế nào nhỉ????
    mong chương tiếp theo quá

  3. gaubu 12/10/2011 lúc 21:53 Reply

    thanks em

  4. iusach 13/10/2011 lúc 10:12 Reply

    hay quá. Bạn ơi cho mình hỏi tiến độ post truyện này như thế nào? Thanks.

    • Jelly 13/10/2011 lúc 15:51 Reply

      ak cứ cách 1 tuần sẽ có 1 chap ^0^ nàng ak

  5. huyen 14/10/2011 lúc 07:57 Reply

    thanks U

  6. thangsauxanh 11/12/2011 lúc 23:55 Reply

    thank you!

  7. tuongvy 16/12/2011 lúc 19:55 Reply

    thanks nàng

  8. Lưu yumi kute 16/04/2012 lúc 21:21 Reply

    Thanks ss

  9. banhmikhet 27/05/2012 lúc 18:00 Reply

    thanks nàng nha

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s