[D1NVH] – Chương 9.1

Edit: Jelly.

Beta: Thủy Nguyệt Vân.

Âu Cánh Thần lái xe thể thao đi tới địa điểm Âu Quân Thiên mất tích, thằng bé này rốt cuộc đang làm cái quỷ gì vậy?

Có điều trong lòng anh kỳ thật cũng mơ hồ đoán được ý nghĩ của con – dám chắc là nhóc con này đi tìm Thủy Tâm. Nhưng nó biết cô ở đâu sao?

Anh thật sự không dám nghĩ tiếp nữa, một đứa bé trai sáu tuổi, đi lung tung trong một thành phố lớn thế này sẽ xảy ra chuyện gì, nếu con gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn…… Ông trời ơi! Càng nghĩ càng sợ, đến tột cùng Tiểu Thiên đi đâu vậy?

Anh tìm ở ven đường nơi tài xế nói không thấy Tiểu Thiên, nhưng thành phố này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, trong biển người mênh mông, muốn tìm một đứa bé, nói thì dễ hơn làm?

Mang theo tâm trạng vô cùng lo lắng mà tìm mấy tiếng đồng hồ, nhìn thấy công viên, tiệm ăn nhanh liền dừng xe lại đi vào tìm kiếm, hỏi, nhưng đều không thu được kết quả gì. Trong lúc đó anh cũng không ngừng gọi điện thoại cho chinh tín xã, muốn bọn họ cần phải trong nhanh nhất thời gian tìm được nơi ở của Thu Thủy Tâm.

Rốt cục, điện thoại của chinh tín xã giống như mưa rơi xuống trong trời hạn, giải tỏa sự nôn nóng trong lòng anh.

“Âu tiên sinh, chúng tôi đã tra được Âu phu nhân…… À, Thu tiểu thư gần đây đang chuẩn bị khai trương một cửa hàng bán quần áo và trang sức cho sủng vật, địa điểm ở……”

Âu Cánh Thần vội vã ghi lại địa chỉ mà không chú ý đến đối phương đã sửa lại xưng hô với Thu Thủy Tâm.

Anh bay nhanh lên xe, đi đến cửa hàng mà chinh tín xã nói lúc nãy. Chết tiệt,  con đường kia mỗi ngày không biết anh đã đi qua bao nhiêu lần, vậy mà không hề hay biết, người mà anh yêu mến vẫn luôn ở đó.

Vừa quẹo qua một con đường, rất xa liền nhìn thấy một bé trai mặc đồng phục đi học, đeo cặp sách đang đứng bên đường, hết nhìn đông tới nhìn tây.

Sáng sớm hôm nay Âu Quân Thiên nhận được điện thoại mẹ cậu gọi đến, hỏi cậu có ngoan ngoãn nghe lời ông quản gia hay không, cậu đã khóc muốn đi tìm mẹ, Thu Thủy Tâm không đành lòng nên bất đắc dĩ đã nói cho cậu biết gần đây cô đang bận bịu việc mở cửa hàng, chờ chuẩn bị tốt việc khai trương cửa hàng xong cô sẽ đến thăm cậu.

Nhưng dưới “Lô” công (chắc là khóc hay nhõng nhẽo ~~~) của tên nhóc kia, cô đành tiết lộ chỗ của cửa hàng là gần quán KFC mà trước kia bọn họ thường đến thế nên cậu mới vừa lòng mà đồng ý gác điện thoại đi đến trường.

Không ngờ, trong lòng cậu bé căn bản là có dự tính khác, trốn học đi tìm mẹ.

Chỉ là, cậu bé đến quá sớm , cửa hàng của Thu Thủy Tâm đang trong giai đoạn trang hoàng, vả lại cửa hàng vừa nhỏ vừa khó tìm, Âu Quân Thiên phải tốn một phen công sức mới tìm được địa điểm chính xác.

Âu Cánh Thần ở đường bên kia gọi vọng về phía con vài tiếng, nhưng cậu bé căn bản là không nghe thấy.

Phía trước là đèn đỏ, Âu Cánh Thần không có cách nào lái xe qua, anh định xuống xe, nhưng con đường này lại không thể tùy tiện đậu xe.

Anh nhìn về phía con đang hoàn toàn không chú ý tới tiếng anh gọi, nhấc chân ngắn định băng qua đường – rốt cục Thu Thủy Tâm cũng xuất hiện, cô đang chuẩn bị nhấc cửa cuốn của cửa hàng lên.

“Mẹ……” Sắc mặt Âu Quân Thiên tỏa sáng cao giọng hô, vui sướng mà giơ hai cánh tay ngắn huơ huơ về phía Thu Thủy Tâm ở bên đường đối diện.

Thu Thủy Tâm đang đưa lưng về phía đường cái giống như nghe được có người kêu cô, cô theo bản năng quay đầu lại thì nhìn thấy Âu Quân Thiên đang ở đường bên kia, không khỏi sửng sốt. “Tiểu Thiên……”

“Mẹ…… Mẹ……”

Giờ này khắc này, trong mắt Âu Quân Thiên chỉ tồn tại một mình Thu Thủy Tâm, cậu bé gần như là nghĩ cũng không nghĩ mà lao thẳng về phía đường cái, căn bản mặc kệ cái gì đèn xanh đèn đỏ, vạch trắng hay không vạch trắng, càng không để ý đến một chiếc xe tải nhỏ đang hướng thẳng về phía cậu…… Âu Cánh Thần ở bên này đường vẫn còn đang chờ đèn xanh mặt liền biến sắc, “Tiểu Thiên, cẩn thận!”

Lo không được nhiều như vậy, anh mặc kệ xe còn ở giữa đường cái, ngay cả động cơ cũng chưa tắt mà bỏ chạy xuống xe, chạy về phía con.

“Tiểu Thiên……” Thu Thủy Tâm cũng thấy chiếc xe  tải nhỏ kia.

Thế nhưng vì trong mắt Âu Quân Thiên chỉ có mẹ mình, nhìn thấy cậu bé bất chấp tất cả mà chạy về phía mình, Thu Thủy Tâm sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

Cô cũng vội vã chạy về phía trước, muốn nhanh hơn một bước để ôm lấy đứa nhỏ ra, nhưng trong nháy mắt hai tay cô chạm vào cậu bé thì chiếc xe tải nhỏ kia cũng không kịp đạp thắng xe lại .

Gần như là cùng một thời khắc, bàn tay to Âu Cánh Thần dùng sức túm được hai mẹ con mà đẩy vào ven đường.

Nhưng chính anh lại không kịp chạy đi, “Phanh” một tiếng, anh cảm giác được trên người truyền đến một trận đau nhức, ngay sau đó, bên tai truyền đến tiếng thét chói tai của Thu Thủy Tâm cùng tiếng gọi của Âu Quân Thiên.

Anh rất muốn mở mắt nói cho bọn họ biết mình không sao, nhưng không hiểu vì sao trước mắt lại bị một màn đen bao trùm? Ý thức cũng càng ngày càng mơ hồ……

☆☆☆

“Mẹ, vì sao ba ba ngủ lâu như vậy còn chưa dậy?”

Trong phòng bệnh, Âu Quân Thiên cùng Thu Thủy Tâm ngồi ở trước giường, lúc này, Âu Cánh Thần đang nằm trên giường nhắm hai mắt, trên đầu, trên người đều quấn băng vải tuyết trắng, bộ dạng chật vật làm cho người ta nhìn vô cùng không nỡ.

Thu Thủy Tâm vô cùng dịu dàng kéo nhẹ Âu Quân Thiên vào trong lòng, “Ba ba vì cứu chúng ta mà bị thương, cho nên bây giờ mới nằm ngủ ở nơi này.”

Cô lo lắng nhìn Âu Cánh Thần hôn mê suốt ba ngày, hồi tưởng lại tình cảnh lúc đó, cô vẫn nhìn thấy mà ghê người, trong lòng nhịn không được run lên, khắp người anh đầy máu làm cô sợ hãi.

Cho tới bây giờ, cô vẫn không thể tin được chuyện này là thật, Âu Cánh Thần vì cứu cô cùng Tiểu Thiên mà không màng đến tính mạng của mình, bị chiếc xe tải nhỏ kia đâm vào, bị đánh bay đến hơn mười mét.

Cô không biết là ai đã gọi điện thoại kêu xe cứu thương , cô vẫn khóc, Tiểu Thiên cũng khóc, sau đó hai mẹ con lại ngây ngốc mà lên xe cứu thương, ở bên ngoài phòng phẫu thuật cầu nguyện cho người mà bọn họ yêu mến bình an vô sự.

Trung bá biết tin vội đi tới, bảo cô mang Tiểu Thiên trở về nghỉ ngơi trước, nhưng cô không đồng ý; Tiểu Thiên dựa vào lòng cô khóc đến ngủ thiếp đi, hai mắt cô vẫn gắt gao nhìn chằm chằm cửa phòng phẫu thuật.

Âu Cánh Thần có hiện tượng xuất huyết bên trong, xương sườn cũng gãy, chân có vài khúc xương bị gãy, khi bác sĩ làm muốn cô ký tên vào giấy đồng ý phẩu thuật, tim cô dường như tan nát, run rẩy đưa tay ký tên xuống, năm lần bảy lượt van xin bác sĩ nhất định phải toàn lực cứu chồng của cô tỉnh lại.

Sống chết trước mắt, cái gì hiểu lầm ủy khuất căn bản đều không là gì cả, cô chỉ mong anh được bình an, khỏe mạnh an khang …… Trải qua mười mấy tiếng đồng hồ phẫu thuật, cuối cùng cùng giữ được tính mạng anh, chẳng qua là vẫn mê man cho đến bây giờ, vẫn không có dấu hiệu thanh tỉnh như trước.

Ba ngày nay, Âu Quân Thiên không muốn rời cô nửa bước, sợ cô lại biến mất khỏi thế giới của cậu lần nữa, cô có thể hiểu được nỗi bất an của đứa bé này, cha bị tai nạn giao thông, nếu còn không thấy mẹ nữa thì nhất định cậu bé sẽ rất sợ hãi.

Vì thế, cô từ đầu đến cuối đều ở sát bên hai cha con này, dỗ đứa bé ăn cơm rồi ngủ, còn bản thân thì cơm nước cũng không nghĩ đến.

24 thoughts on “[D1NVH] – Chương 9.1

  1. supernova_2808 21/11/2011 lúc 11:56 Reply

    hay qua
    Cam on chi nhieu!!!!!
    Mong chap tiep theo

  2. –– ♥ –– 21/11/2011 lúc 12:02 Reply

    thanks!

  3. khoaitay 21/11/2011 lúc 12:03 Reply

    thanks cac ty nha chut chut (^_^) hihi

  4. hala 21/11/2011 lúc 14:20 Reply

    Cứ tưởng anh này bị ngược một trận tơi tả, ai ngờ ng khổ vẫn là chị TT 😦
    thanks

  5. huyen 21/11/2011 lúc 16:11 Reply

    thanks nàng nha

  6. Van miumiu 21/11/2011 lúc 16:38 Reply

    Hoan ho co chap moi roi, cam on ban

  7. gaubu 21/11/2011 lúc 20:02 Reply

    thanks ban

  8. phongnhivn 21/11/2011 lúc 22:50 Reply

    truyen hay

  9. phiyen33 22/11/2011 lúc 08:07 Reply

    Thanksss !
    Anh Than mau tinh lai di.

  10. Âu Dương Kỳ Doanh 23/11/2011 lúc 20:57 Reply

    Vân nhi đâu, k post típ à =))

    • Thủy Nguyệt Vân 23/11/2011 lúc 22:13 Reply

      *đấm đạp khí thế*

      • Jelly 23/11/2011 lúc 22:16 Reply

        2 tỷ mụi cứ đánh nhau đi ,ta ngồi ngó *cười*

      • Âu Dương Kỳ Doanh 23/11/2011 lúc 22:17 Reply

        đánh nhau là 1 phương pháp tương thân tương ái rất phong cách… phải k Vân tỷ *xoa xoa đầu* =))

      • Jelly 23/11/2011 lúc 22:19 Reply

        uk tương thân tương ái nhưng sao mụi lại xoa đầu ai thế 🙂

      • Thủy Nguyệt Vân 23/11/2011 lúc 22:19 Reply

        Doanh mụi nói rất đúng *cốc cốc đầu* *giẫm lên chân*

      • Âu Dương Kỳ Doanh 23/11/2011 lúc 22:24 Reply

        @ Jel tỷ: xoa đầu Vân nhi á =))
        @ Vân tỷ : tỷ sắp bạo lực hơn mụi r` đấy… bây h mụi k uýnh nhau công khai nữa, để tránh mang tiếng bạo lực =))

      • Thủy Nguyệt Vân 23/11/2011 lúc 22:27 Reply

        @Jel: Min nhà ta đang ngứa ngáy mún bị xử ấy mà, lâu nay chưa đc vào thăm bầy vịt nên nhớ….
        @Min: mụi đừng băn khoăn làm jề, danh tiếng mụi đã đồn xa ùi, ko xóa đc âu =]]

      • Jelly 23/11/2011 lúc 22:27 Reply

        uk đánh trong bóng tối đi ^^ mà mụi chuẩn bị giúp ta làm 3 cái mục lục cất trong kho nhá ^^~ ,3 màu nha mụi iu

      • Âu Dương Kỳ Doanh 23/11/2011 lúc 22:31 Reply

        @ Jel tỷ: hùi trước bận nên k kập nhật mục lục dc cho tỷ, lúc nãy mụi đổi lại màu ùi đó, còn có gan mụi để icon cái lá, tỷ vô xem thử xem ^_^
        @ Vân nhi: mụi thếy cái danh đó cực kì oan ức, mụi k phải ngừi đi đầu trong lĩnh vực này (Khều tỷ chứ bộ, mụi cùng lắm là thứ 2) cũng chẳng phải là ngừi bạo lực nhất (chỉ tình các comt trên thì thừa bik ai bạo lực hơn) thế mà chỉ mình mụi có cái tên Min bạo lực *đạp bàn* Thiên lí ở đâu a……. ta mún gọi anh THiên ra đối chất!!!

      • Thủy Nguyệt Vân 23/11/2011 lúc 22:39 Reply

        ơ, ai bẩu nào, chỉ cần sang nhà mụi là mn đều bik mụi bạo lực đến trềnh độ nào a =]], còn mí cmt trên kia đấy là tỷ chỉ phản kháng thui a =]], cư mà về chiện chỉ mỗi mụi mang tiếng bạo lực thì tỷ ko bik a >:), mừ Thiên ca chắc ko ra đc âu ~~~

      • Jelly 23/11/2011 lúc 22:41 Reply

        kiều tỷ ẩn cư đi xuất giá nên min mụi lên no.1 =]]

  11. thangsauxanh 12/12/2011 lúc 00:34 Reply

    thank you!

  12. Lưu yumi kute 16/04/2012 lúc 22:32 Reply

    Thanks ss

  13. banhmikhet 27/05/2012 lúc 18:21 Reply

    thanks nàng nha

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s