Bờ sông xanh tươi chương 8.4

Chương 8.4.

Edit: Sabj.

Beta: Lệ Lâm.

Tiếp theo là thời gian nghỉ hè, mỗi ngày cùng Lí Phái Nhã và Liêu Hương Hương chạy khắp nơi. Cũng đúng thôi, khai giảng lớp mười hai không có thời gian chơi, không thừa dịp hiện tại chơi cho đủ sao?

Cuối tháng bảy có kết quả thi, chúng tôi chạy tới xem. Trình Định Doãn điểm rất cao, vào được đại học X. Phan Vân lợi hại hơn, là trường nổi tiếng nhất, nghe nói là cơ sở đào tạo cao nhất Bắc Kinh, tựa hồ nghe Trần Kì nói qua, cô ấy về sau muốn đến Bắc Kinh thi. Đáng giận là Triệu Tuyết Phương điểm cũng rất cao.

Còn có, Quan Phong thế nhưng thi đỗ học viện quân sự, khiến mọi người trố mắt.

Được, sang năm sẽ đến lượt chúng tôi. Cố gắng!

Tôi cùng Lí Phái Nhã xem điểm đến mức nhiệt huyết sôi trào, vỗ tay hoan nghênh thề sẽ cố gắng học tập, phấn đấu vì tiền đồ rộng lớn! Vì cha mẹ kỳ vọng mà cố gắng!

“Nhưng, trước hết, chúng ta nên quý trọng những ngày nghỉ này.” Sau đợt tình nguyện lúc vào hè, Lí Phái Nhã nói như thế.

Tôi nghĩ, gật đầu. “Nói vậy, chúng ta đi khắp phố được không?”

“Được đó! Đã lâu không qua cửa hàng cho thuê truyện bên kia, không biết có truyện tranh mới hay không……” Hai người đỡ nhau lên mà đi, bỏ lại bảng vàng tiếp tục rêu rao thi vào trường đại học……

Thời gian không cần học tập trôi qua rất nhanh. Trong chớp mắt đã tới giữa tháng tám, học sinh cuối cấp ba chúng tôi bắt đầu học bù, aiz, làm học sinh thật khổ.

Đi học một tuần, cựu học sinh tề tụ tại lễ đường, cử hành đại hội khen ngợi cùng vui vẻ chia tay.

Nhiệm vụ chủ yếu thứ nhất là tán dương thành tích của các học sinh đồng thời phát phần thưởng, sau đó có học sinh đại diện lên phát biểu, giới thiệu kinh nghiệm.

Nhiệm vụ thứ hai chính là khích lệ ý chí chiến đấu của học sinh cuối cấp, coi như là đại hội động viên đi, sau đó cũng có học sinh đại diện lên hứa sẽ quyết tâm. Rồi thì, “Người đứng đầu sẽ được ba ngàn!”,“Ba mươi người điểm cao nhất cũng có tiền thưởng nha”, “Thi trường trọng điểm được bao nhiêu điếm lấy bấy nhiêu tiền” Lời nói truyền bá tới tất cả mọi người, tóm lại đại hội này vẫn có một chút tác dụng khích lệ.

Triệu Tuyết Phương cũng là học sinh xuất sắc, lúc lên đài lĩnh thưởng dường như thị uy nhìn tôi, tôi rất muốn đánh vào cái mặt quỷ của cô ta, nhưng ở tại tình huống trang nghiêm này phải chú ý hình tượng một chút. Vì thế không cam lòng yếu thế trừng mắt lại, có Lí Phái Nhã làm mặt quỷ thay tôi.

Trần Kì từ đằng sau nói với lên. “Nghe nói cô ta cũng được đại học X chọn. Vốn là kém vài phần, may mắn đúng lúc người tuyển chọn có vẻ kém chuyên nghiệp.”

“Phải không?” Tôi cảm thấy cô ấy cười càng ngày càng chói mắt.

“Yên tâm,” Trần Kì vỗ vỗ tôi, “Cô ấy không dám lại đi theo Trình Định Doãn đâu, đừng tưởng rằng Trình Định Doãn đối với ai cũng tốt.”

Tôi đem ánh mắt chuyển hướng tới Trình Định Doãn vừa lên đài, nhất thời nhấm nuốt không rõ trong lòng là tư vị gì, vui sướng phiền muộn đều có, còn có một chút hồi hộp, khi ánh mắt anh nhìn qua, tiếp xúc với ánh mắt tôi, nỗi lòng phức tạp bỗng nhiên vơi đi, cười với anh. Chúc anh đi thuận lợi!

Đại hội kết thúc, lúc các học sinh đứng dậy về phòng học, tôi thừa dịp đám đông đi ra ngoài.

Qua đường nhỏ chạy về phía trước, nhìn thấy anh cùng Phan Vân đi tới, tôi chạy lên, thở hồng hộc gọi nhỏ: “Anh đợi chút.” Đây là lần đầu tiên tôi chủ động gọi anh.

Phan Vân mỉm cười giơ tay chào hỏi, rồi đi trước. Anh đứng ở tại chỗ chờ tôi đi qua.

“Này, cho anh,” Tôi lấy ra vật nhỏ vẫn mang trên người, đưa qua.

Anh nhận, là – móc chìa khóa, cũng treo một chú bé màu đỏ. Anh nhìn qua nhìn lại, “Đây là…… Sóc sao?”

“Là chuột.” Tuy rằng không quá giống, nhưng nó nguyên hình thật là chuột, “Nó gọi là mỗ Thái Lang.”

Anh mỉm cười, nhìn tôi, đột nhiên cũng học như tôi lúc trước, bỏ cái móc chìa khóa cũ ra, đem cái chìa khóa nho nhỏ móc vào cái móc thật to, sau đó quơ quơ trước mắt tôi.

Tôi cười, ngẩng đầu nhìn anh, xoay người chạy. “Em trở về đi học! Chúc anh thuận buồm xuôi gió!”

“Hà Tinh!” Anh ở phía sau kêu.

Tôi dừng lại quay đầu. “Cố gắng nha, thi vào trường đại học cạnh tranh rất lớn.” Anh vẫn mỉm cười.

Tôi dùng sức hướng anh khoát tay: “Biết!” Chạy về phòng học, thầy giáo còn chưa đến, tôi lấy ra laptop mới tinh, chuẩn bị học.

Tốt! Thu thập tâm tình, cố gắng đọc sách! Bằng không tôi thi vào trường đại học sẽ thực thảm.

Trước kia thầm nghĩ sẽ vào một trường học không có trở ngại, hiện tại có một tiêu chuẩn, tự nhiên yêu cầu sẽ cao.

Có đôi khi chúng ta cần chờ đợi, cần cố gắng trả giá. Việc này, không chỉ là vì nguyên nhân kia, cũng là vì chính tôi.

※-※-※

Kỳ thật ngày bắt đầu năm học mới cũng rất mau, tháng chín đến rất nhanh, trường học chính thức khai giảng. Bọn họ cũng đi rồi.

Lí Phái Nhã đối với tôi thất vọng cực kỳ –“Rõ ràng rất phù hợp với tiêu chuẩn của ngôn tình! Không phải có vài thứ là đồ đôi sao? Không phải cùng nhau trải qua nguy nan sao? Ngay cả phụ huynh cũng gặp qua! Mẹ anh ấy cũng có ấn tượng rất tốt với cậu, ở chung với anh ta cũng tốt. Sao cậu lại tha? Tha tha tha, kéo dài tới hắn phải đi, nhưng đến cuối cùng vẫn không xác định! Ô, hai người đang làm cái gì! Muốn đùa giỡn mình sao? Cậu rốt cuộc có hiểu yêu đương là gì hay không? Ngôn tình tiểu thuyết để đâu? Sao không học được cái gì?” Cô ấy mấy ngày đều vẻ mặt cầu xin, than thở mình không có kiến thức trong tình yêu thực tế. Hại tôi an ủi cô ấy, ngay cả một tia buồn ly biệt cuối cùng cũng bị cô ấy khóc mà mang đi. Kỳ thật, ở trong lòng tôi, giấu giếm một bí mật.

Tôi không phải ngu ngốc. Mọi chi tiết có liên quan đến tôi cùng anh, luôn suy nghĩ lại nghĩ, đoán lại đoán, thời điểm ở một mình lấy ra cân nhắc kĩ lưỡng. Tôi cùng anh, thật là có cái gì, nhưng, hai người đều trịnh trọng, cẩn thận, không dám tùy tiện vạch trần.

Có chút này nọ, bởi vì đối đãi rất trịnh trọng, cho nên cũng đặc biệt kiên nhẫn. Cùng ba chăm sóc hoa, tôi càng hiểu được điểm này — hoa nở, là cần chờ đợi. Không phải tưới nước không đủ, không phải bón phân không đủ, các điều kiện điều tốt. Nhưng, thời điểm còn chưa tới.

Cho nên, điều muốn nói vẫn chưa nói được, tình cảm vẫn để ở trong lòng – hai bên cứ việc có tình cảm với nhau.

Chúng tôi đều học được gánh vác tình yêu trầm trọng phía trước, không dám tùy ý bắt nó bắt đầu. Bởi vì, chúng tôi đều quý trọng.

Kỳ thật, như vậy tốt lắm. Chúng tôi tuổi trẻ, mà tương lai rất dài.

Tháng chín năm nay, tôi là một gốc cây cúc tây Trung Quốc. Quý trọng trồng trọt tiếp theo phân cảm tình, có thể sống hay không, có thể lớn lên hay không, có thể nở hoa hay không…… Đều không biết, nhưng tôi thật cẩn thận, thật cẩn thận chăm sóc nó, chờ mong có ngày sẽ được như ý.

Như vậy cũng tốt có phải không?

Tôi không biết tình yêu người khác đến như thế nào, cũng không biết nùng tình lửa cháy trong tiểu thuyết ngôn tình ở trong hiện thực có tồn tại hay không, đáp án với tôi mà nói cũng không quan trọng. Tôi biết tôi trân trọng tình yêu của mình, cũng tràn ngập hy vọng với tương lai.

“Ngày tám tháng chín, thứ Tư. Trời nhiều mây. Bà hai ngày nay luôn mua thịt chim, hoặc chiên hoặc xào hoặc hấp……. Anh đi rồi, Trần Kì nói trường bọn họ ngày mười bắt đầu nhập học……. Kỳ thật cũng không xa, mất nửa giờ đi xe ô tô, trên bản đồ cũng là một khoảng cách……. Tôi sẽ cố gắng! Không muốn khiến mình hối hận trong tương lai, sẽ không lãng phí một năm cấp ba này.”

 Hết chương.

4 thoughts on “Bờ sông xanh tươi chương 8.4

  1. Jelly 11/12/2011 lúc 21:46 Reply

    còn 1 chương nữa thui ,cố lên nha sabj và lệ lâm iu ~^^~

  2. bộ này 9c ah t/y???

  3. thangsauxanh 12/12/2011 lúc 11:38 Reply

    thank you!

  4. Jelly 12/12/2011 lúc 16:05 Reply

    uk hjnh như 9c đó TN

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s