Quăng thái tử đi ngoại tình – Chương 87 +88 +89+ 90

Edit : Jelly

Beta : Lệ Lâm

Chương 87. Chúng nó là tập đoàn sét đánh người (2)

 

“. . . . . . Ngươi tên gì?”

Bụi điểu vô cùng kiểu cách giơ một cánh, “Ta là Tiểu Bụi!”

“. . . . . .” Ba người đều hóa đá.

“Các ngươi đó là vẻ mặt gì hả!” Tiểu Bụi nổi giận, nhìn chằm chằm Đóa Đóa, “Tên của đại gia ta không dương cương suất khí sao!”

“. . . . . . Suất, rất suất, rất uy vũ. . . . . .”

Bạch Tử Dạ khinh bỉ Đóa Đóa, rất khiến cho người ta mất mặt!

Hoàng Phủ Dật bật cười không thôi, tiếng cười hấp dẫn lực chú ý của Tiểu Bụi, miễn cho nó lại đi dọa nạt Đóa Đóa, “Ngươi tới hoàng cung làm cái gì?”

“Tìm Mộ Dung!”

Tiểu Bụi bay vòng vòng trên đầu ba người bọn họ, “Xem ra không cho các ngươi biết lợi hại của đại gia ta, các ngươi sẽ không nói thật!”

Ba người bị lời này đánh tan, Tiểu Bụi vẫn rất tự tin phát ra một tiếng kêu.

Tiếng hót trong trẻo khiến Hoàng Phủ Dật cùng Bạch Tử Dạ đều nao nao, nếu nó là người, phải rất có nội lực mới có thể phát ra tiếng kêu như vậy.

Một trận vỗ cánh vang lên, sau đó trước mắt ba người liền hiện ra một đám màu sắc nham nhở, vóc dáng nhỏ bé của con chim. . . . . .

Đóa Đóa choáng, đây là cái gì cùng cái gì a. . . . . .

Tiểu Bụi đắc ý dào dạt hừ một tiếng, “Sợ rồi sao?”

“. . . . . . Khụ, sợ.” Rất “uy vũ” . . . . . .

Đóa Đóa im lặng nuốt xuống, những con chim này là tổ chức thành tập đoàn dùng sét đánh người à?

Một con hắc điểu toàn thân đen bay lại, hai cánh ôm ngực, đánh giá Đóa Đóa từ trên xuống dưới.

Sau đó nó lắc đầu, “Mộ Dung soi mói như thế, không có khả năng tránh ở chỗ nàng, chúng ta tìm lầm người.”

“Ta thế nào . . . . . .” Ô ô, bị hiềm nghi.

Hắc điểu nhìn nàng, “Cùng Mộ Dung khí chất kém nhiều lắm.”

“. . . . . .” Đóa Đóa thở phào nhẹ nhõm.

Nếu phá điểu thật sự là “Mộ Dung” mà chúng nói, nàng rất cảm tạ chúng nó nói nàng không giống nó!

Bất quá nàng nhịn không được tò mò hỏi, ” Mộ Dung kia thế nào?”

Tiểu Bụi giọng điệu trở nên nghiêm túc, “Đây là việc riêng của quốc gia chúng ta!”

“. . . . . .” Còn có quốc gia. . . . . .

Một đám chim tụ cùng một chỗ thì thầm thương lượng vài câu, cũng không chào hỏi liền bay đi.

Chim đều đi rồi, hiện chỉ còn lại chuyện người đáng giải quyết.

Hoàng Phủ Dật cười nhìn Bạch Tử Dạ, “Chúng ta đã lâu chưa ‘nói chuyện’.

Chương 88. Không thuần khiết học võ (1)

 

“Nói cũng đúng.” Bạch Tử Dạ cũng cười, bắt đầu âm thầm hoạt động cổ tay, chuẩn bị đánh nhau.

Ách. . . . . . hai nam nhân này là chuẩn bị. . . . . .”Liên lạc cảm tình một chút”?

“Khụ, cái, ta đi trước, các ngươi chậm rãi tán gẫu đi!”

Nàng cũng không nên làm bóng đèn!

Hơn nửa canh giờ sau, Bạch Tử Dạ mang theo một thân thương tích xanh xanh tím tím quay về tướng quân phủ của hắn.

Thật là, lại thua!

—————

Đêm đó, Hoàng Phủ Dật lại giả thành “thế thân” của mình, đi tìm Đóa Đóa.

Đóa Đóa đang ở tiểu các lâu mình phát sầu, thấy hắn đến, má có chút hồng.

Khụ, bình tĩnh.

“Suy nghĩ cái gì?”

“Ta về đến liền trước cửa bày một đống cống phẩm, còn mới tinh, không biết vì sao.”

Hoàng Phủ Dật phì cười, “Ngươi không biết sao? Hai ngày trước vẻ mặt của nàng, dọa mọi người, bọn họ đều tưởng tiểu các lâu có quỷ.”

“. . . . . .” Ách. . . . . . Đóa Đóa nhớ lại một chút.

Trách không được bọn họ đêm đó kêu sợ liên tục, thì ra là hiểu lầm.

Đóa Đóa đứng lên, “Ta tìm bọn họ giải thích.”

“Ban ngày hãy đi,” Hoàng Phủ Dật giữ chặt nàng, rất dịu dàng cười, “Buổi tối ở bên ta nhiều chút.”

“. . . . . . Ưm.” Nhan Đóa Đóa đỏ mặt, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh.

Ô ô, nàng ý chí không kiên định, bị phù vân che mất!

Hoàng Phủ Dật kéo nàng ngồi xuống, “Đóa Đóa, nàng khi nào thì có thể đem khăn che mặt dỡ xuống?”

“Nhanh mà. . . . . . Chắc hai ba ngày nữa.”

Hoàng Phủ Dật hình như rất hài lòng với đáp án này, “Vậy là tốt rồi.”

“Ngươi không sợ ta nhìn kỳ thật rất khó coi?”

“Không sợ,” Hoàng Phủ Dật nháy mắt mấy cái, “Nhưng ta rất sợ cái khăn đen che mặt này ảnh hưởng ta hôn nàng, giờ thật sự rất bất tiện.”

Mặt “ầm” một cái lại đỏ lên, Đóa Đóa lập tức ngẩng đầu nhìn trời, đóa phù vân này rất nhiệt tình, đây là mây hồng!

“Cái, khụ, nói chuyện khác đi,” Đóa Đóa nghiêm túc nhìn hắn, “Ngươi có thể dạy ta võ công không? Ta muốn bái ngươi làm thầy.”

Hoàng Phủ Dật nở nụ cười, “Dạy nàng võ công có thể, nhưng ta không thu nàng làm đồ đệ.”

“Vì sao?” Sợ nàng học không tốt, làm hắn mất thể diện?

Chương 89. Không thuần khiết học võ (2)

 

Ô ô. . . . . . Bị hoài nghi.

Hoàng Phủ Dật cười xoa má của nàng, “Đứa ngốc, nếu thu nàng làm đồ đệ, ta làm sao có thể thú nàng?”

“. . . . . .” Đóa Đóa nhiều lần bị phù vân khiến cho không lời nào để nói cuối cùng cũng quyết chí tự cường, cơ trí dũng cảm nghiêm túc tìm đề tài thuần khiết trong đám không thuần khiết ——

“Ngươi rất coi trọng lễ nghĩa sao?”

Hoàng Phủ Dật nở nụ cười, “Ta không cần, bất quá ta không nỡ khiến nàng bị người khác nói xấu.”

“. . . . . .” Đóa Đóa tiếp tục đỏ mặt.

Ô ô, vấn đề nghiêm túc như thế cũng có thể bị hắn kéo về!

“Sao lại thích thẹn thùng như thế?”

Hoàng Phủ Dật đột nhiên đem nàng kéo đến, thân mật ôm lấy, “Đóa Đóa, nàng rất khả ái, thật muốn mau lấy nàng về nhà.”

Kỳ thật hắn hiện đã cưới, nhưng cũng không xem như thật sự cưới, aiz.

“Ta muốn học võ. . . . . .” Không cần phù vân. . . . . . Ô ô.

“Được, ta dạy cho nàng, chỉ là ta muốn thù lao.” Hoàng Phủ Dật xấu xa cười nhìn nàng.

“Ta có tiền.” Nàng từ Vân gia chạy ra, mang theo rất nhiều tiền.

“Ta không cần tiền,” Hoàng Phủ Dật cười nói, “Ta muốn nàng.”

“A? Ta không bán thân!” Nhan Đóa Đóa theo phản xạ nói.

Lời vừa ra khỏi miệng nàng đã muốn đi đập đậu hủ, Ô ô, nàng lại mất mặt!

Hoàng Phủ Dật nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng xấu hổ cười ha ha, “Đứa ngốc, ta sao có thể để cho nàng bán thân, ta là nói ta dạy nàng một ngày, sẽ đổi một cái hôn.”

“. . . . . .” Trên khuôn mặt Đóa Đóa vù vù bốc hơi, thật chịu không được thử thách mà kinh sợ không thôi.

Ô ô, không nói điều kiện không thuần khiết như thế!

Trên khuôn mặt Hoàng Phủ Dật vẫn đầy ý cười, “Yên tâm đi, ta sẽ không bức nàng, mấy cái hôn này, ta muốn chờ nàng thích ta sẽ đòi lại.”

“. . . . . .” Bây giờ hình như chỉ còn thiếu “sổ ghi nợ”, khụ.

Đã nhìn thấu lòng nàng, Hoàng Phủ Dật cũng không vạch trần nàng, chỉ cười kéo nàng đến căn phòng rộng rãi hơn.

“Đến, ta trước nhìn xem tư chất của nàng thế nào.”

Sau một phen khảo nghiệm, Hoàng Phủ Dật nhịn cười nói, “Nàng thật sự muốn học võ?”

————

Chương 90. Không thuần khiết học võ (3)

 

“. . . . . .” Nhan Đóa Đóa khuôn mặt bi tráng, “Tư chất của ta rất kém cỏi?”

Ô ô, “Ngươi nói thẳng đi, ta chịu được.”

“Không phải tư chất kém,” Hoàng Phủ Dật lắc đầu cười nói, “Kỳ thật tư chất nàng tương đối tốt.”

Đóa Đóa mắt sáng rực lên, “Ta là kỳ tài võ học?”

Thanh thanh cổ họng, Hoàng Phủ Dật nhịn cười, “Kỳ thật tư chất người tốt cũng không nhất định đều thích hợp học võ, nàng học võ công nội lực sẽ tiến triển rất nhanh, nhưng chiêu sổ. . . . . . khó tiến bộ.”

Đóa Đóa yên lặng rơi lệ, “Là nói ta năng lực phối hợp tay chân có vấn đề sao?”

“Kia thật không đến nỗi, ” Hoàng Phủ Dật cười an ủi nàng, “Nhưng vũ đao lộng thương rất dễ tổn thương đến bản thân.”

“Vậy luyện nội lực đi. . . . . .”

Đóa Đóa có chút tự an ủi, “Xem ti vi, cao thủ đều đánh ra một chưởng liền thắng, có phải nội lực cao cũng có thể trở thành cao thủ hay không? Ta muốn học thành như ngươi vậy, đại khái cần một thời gian dài?”

Ti vi? Nhíu mày, Hoàng Phủ Dật suy nghĩ từ chưa nghe nói qua này.

Muốn dùng nội lực trở thành cao thủ cũng không phải không có khả năng, bất quá nội công tu vi dù sao cũng là võ công chậm, muốn học được lợi hại như hắn vậy, ít nhất cũng phải hai mươi năm.

Không đành nhìn Đóa Đóa thất vọng, Hoàng Phủ Dật an ủi nàng, “Trước luyện đi, nội công tâm pháp môn phái chúng ta toàn bộ dựa vào tạo hóa của mỗi người, có lẽ nàng học mấy tháng là có thể.”

“Thật sao?” Đóa Đóa lại bắt đầu cao hứng, “Vậy ngươi dạy ta bây giờ đi!”

Đem tâm pháp khẩu quyết cơ bản dạy nàng, Hoàng Phủ Dật không cho nàng thức đêm luyện tập, cứng rắn bức nàng đi ngủ.

Đem Đóa Đóa dỗ ngủ, hắn rời khỏi tiểu các lâu, xa xa nhìn thấy trên tẩm điện mình ngồi một bóng người.

“Hoàng Phủ sư huynh.” Thấy hắn, người đó hạ xuống khỏi nóc nhà, vọt đến trước mặt hắn.

“Sư muội, sao ngươi đến đây?”

Hoàng Phủ Dật thần sắc lạnh nhạt, nhìn không ra vẻ thân thiết.

Người được gọi là sư muội một thân sa y trắng, khuôn mặt như họa, khí chất như tiên không nhiễm chút khói bụi trần gian.

“Gia bảo ta trở về.”

Trình Tuyết Y hơi cúi đầu, cũng không quá nhiệt tình với hắn, “Nghe nói ngươi cưới vợ? Sao không mời ta uống chén rượu mừng?”

Ánh mắt hơi run, Hoàng Phủ Dật bình tĩnh, “Chỉ là kế giành quyền thôi.”

 

5 thoughts on “Quăng thái tử đi ngoại tình – Chương 87 +88 +89+ 90

  1. […] Đọc tiếp Rate this:Share this:ShareFacebookTwitterLike this:LikeBe the first to like this. […]

  2. quylun 15/06/2012 lúc 22:05 Reply

    tem!
    thanks!

  3. trangthu 16/06/2012 lúc 11:29 Reply

    Thanks ban ^^!

  4. nhat chi mai 16/06/2012 lúc 20:05 Reply

    thanks

  5. Kat 17/06/2012 lúc 14:19 Reply

    Hai anh chi de thuong qua ! Thanks em nhieu !

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s