Quăng thái tử đi ngoại tình – Chương 117 +118 +119 +120

117. Hai tình địch giằng co (3)

“Ngươi không cần biết.”

Phá điểu mắt lạnh trừng hắn, Hoàng Phủ Dật bình tĩnh nhìn trả.

Ánh mắt một người một chim cách khoảng không chém giết, trong không khí giống như đang xẹt lửa.

Không biết có phải ý thức được mình là loài “nhanh nhẹn”  dáng người ánh mắt đều nhỏ bé hay không, trong lúc “chiến tranh” “dùng ánh mắt giết chết ngươi” rất không có ưu thế, cánh phá điểu đột nhiên quạt quạt, thân hình trong phút chốc biến lớn.

Liên tục quơ cánh vài lần, thân hình phá điểu lớn cỡ chim ưng, lớn hơn nó lúc trước n lần.

Bởi vì thân biến lớn, lông chim màu sắc rực rỡ trên người nó cũng biến hóa bất ngờ, nhìn chẳng những không hoa mắt, ngược lại rất có mỹ cảm.

Hơn nữa sau lưng nó còn có cái đuôi thật dài, phá điểu hiện tại thật sự là con chim rất đẹp.

Cảnh trình diễn ngay trước mắt giống như ảo giác, nhưng Hoàng Phủ Dật vẫn bình tĩnh, mắt cũng không chớp một cái.

“Ngươi thật bình tĩnh.” Phá điểu hừ lạnh.

Nó không phải lần đầu tiên biến thân trước mặt con người, nhưng giống Hoàng Phủ Dật bình tĩnh như vậy là lần đầu tiên nhìn thấy.

“Đám chim lần trước đã tìm được ngươi rồi?”

Hoàng Phủ Dật mắt lạnh nhìn hắn, “Cách Đóa Đóa càng xa càng tốt, đừng để nàng gặp  phiền phức.”

“Bọn họ sẽ không tùy tiện đả thương người,” Phá điểu hừ một tiếng, “Tiểu ngu ngốc một chút nguy hiểm cũng không có.”

Lại nói nếu bọn họ biết nóthật sự trốn ở chỗ tiểu ngu ngốc, nhất định sẽ càng thêm lễ ngộ với nàng, có cái gì nguy hiểm.

Nói xong nó trừng Hoàng Phủ Dật, vui sướng khi người gặp họa nói, “Cũng chỉ có tiểu ngu ngốc tin tưởng cái gì thế thân này nọ, giờ ta sẽ đem chân tướng cho nàng biết, xem ngươi lấp liếm thế nào.”

Hoàng Phủ Dật vẫn bình tĩnh, khẽ cười nói, “Không sợ Đóa Đóa gặp nguy hiểm, ngươi cứ nói đi.”

“Ý gì?” Phá điểu hạ cánh, đối với an toàn của Đóa Đóa rất quan tâm.

“Các hoàng tử khác đều không muốn ta được tốt, nếu biết có người thật lòng thích ta, cho dù là đoạt không được, bọn họ có giết cũng muốn khiếnnàng vĩnh viễn rời khỏi ta.”

Nói không Đóa Đóa là đại tiểu thư Vân gia, bọn họ nhiều nhất là muốn câu dẫn nàng một chút, sẽ không gây bất lợi cho nàng.

Những lời này khiến phá điểu cực kì bất mãn, giận khí trùng trùng vươn cánh, “Ai nói tiểu ngu ngốc thích ngươi?”

 

118. Hai tình địch giằng co (4)

Hoàng Phủ Dật mắt lạnh nhìn nó, xem ra hắn không đoán sai, “nó” thật sự thích Đóa Đóa.

. . . . . . thật chấn động.

Trong lòng đang suy nghĩ, phá điểu đột nhiên bay tới rất gần hắn, “Ta lập tức đem tiểu ngu ngốc kia đi!”

Đột nhiên ra tay, Hoàng Phủ Dật bắt lấy nó, nhíu mày cười nhạt, “Ta cũng có thể lập tức bóp chết ngươi.”

Bất ngờ không kịp phòng thủ đã bị hắn bắt, phá điểu đã lâu chưa gặp thất bại liền nổi giận.

Thật đúng là khinh thường!

Phá điểu nó trợn mắt trừng Hoàng Phủ Dật, chờ nó tịnh dưỡng tốt rồi, khôi phục trạng thái bình thường, xem nam nhân này làm cách nào bắt nó!

Bình tĩnh thả nó ra, Hoàng Phủ Dật phủi phủi tay, “Ngươi dám đưa Đóa Đóa đi, ta sẽdiệt toàn tộc các ngươi.”

“Diệt tộc?”

Phá điểu hừ lạnh, “Ngươi tưởng ngươi là ai?  Có thể diệt toàn tộc chúng ta?”

“Ngươi có thể thử.”

Hoàng Phủ Dật cười nhướng mi, “Thuận tiện nói thêm một câu, ngươi trúng độc .”

Phá điểu cứng đờ, “Trúng độc? Ngươi hạ độc lúc nào?!”

“Lúc vừa bắt lấy ngươi.”

“Ngươi. . . . . . gian trá!”

“Đa tạ.”

Hoàng Phủ Dật nhàn nhã xoay người đi ra ngoài, “Ngươi thích Đóa Đóa ta không phản đối, nhưng đừng đến nữa, bằng không ta lập tức khiến ngươi phát độc.”

“. . . . . .”

Phá điểu nổi trận lôi đình nhìn dáng vẻ ung dung của hắn, gian trá a gian trá!

Thấy Hoàng Phủ Dật đi, Nhan Đóa Đóa tò mò hỏi hắn, “Ngươi làm cách nào chứng minh với nó?”

Sao phải bảo nàng tránh đi? Nàng cũng muốn nhìn một chút mà.

Hoàng Phủ Dật xấu xa cười, “Thoát quần áo nghiệm bản thân.”

“. . . . . .” Khụ, “Ngươi dẫn ta ra ngoài dạo đi.”

Đóa Đóa lập tức chuyển đề tài.

Hoàng Phủ Dật cười ôm thắt lưng nàng, mang theo nàng nhảy lên, “Sớm hay muộn cũng thấy mà.”

“. . . . . .” Đóa Đóa cùng khỏa tiểu hỏa cầu dường như được hắn mang theo “bay” .

Ô ô, hắn chỉ nói một câu như thế, nàng không thể nhớ mình nhìn thấy cái gì a!

Phù vân, đều là phù vân!

————

Nói về bạn học phá điểu. . . . . Kỳ thật vẫn nghĩ mình rất anh minh thần võ cơ trí phi phàm.

Cho nên hôm nay thua Hoàng Phủ Dật, chuyện này khiến nó thập phần buồn bực, luôn luôn tức giận.

 

119. Là mộng xuân hay có hái hoa tặc? (1)

Đóa Đóa cũng không biết tâm tư nhỏ của nó, cùng Hoàng Phủ Dật ở bên ngoài chơi một vòng, trở về liền ngủ.

Lửa giận đằng đằng nhìn người nằm trên giường, cánh phá điểu phẩy phẩy.

Một vầng sáng đột nhiên chụp xuống, mà trong đó mơ hồ có thể thấy thân hình phá điểu  dần dần biến mất, mà bóng một nam nhân đang từ từ hiện ra.

Ánh sáng tan đi, khụ, thì ra là một nam nhân rất suất quần áo không chỉnh tề.

Ngũ quan thâm thúy như điêu khắc, đôi mắt hẹp dài có màu lam kì dị, rạng rỡ như bảo thạch.

Mà ở giữa mi tâm hắn có một hoa văn màu vàng giống trời sinh trên da, lại khiến vẻ tuấn mỹ của hắn thêm vài phần tôn quý cùng thần bí.

Thật là nam nhân rất mê người.

Thật lâu không biến về hình người, phá điểu ——

Giờ phải gọi là Mộ Dung.

Mộ Dung có chút không quen, đứng tại chỗ hoạt động tay chân một chút.

Khôi phục hình người, lửa giận trên mặt hắn càng thấy rõ, giống như ngay cả mũi cũng giận đến sắp lệch.

Bộ dạng nủ say sưa của Đóa Đóa khiến hắn càng tức giận.

Cũng không biết an ủi hắn một chút! Nữ nhân gì a, rất không biết điều!

Mộ Dung cũng không nghĩ “mặt chim” lúc trước của mình căn bản nhìn không ra giận hay không giận, trong lòng tự ý giận Đóa Đóa không đủ quan tâm đến hắn.

Có người giận xong liền tan, nhưng Mộ Dung thuộc loại hoàn toàn trái ngược ——

Hắn giận thì phải bùng nổ.

Cho nên nâng chân lên, hắn rất không khách khí mà đem Đóa Đóa đang ngủ say đá xuống giường.

Kỳ thật hắn dùng chỉ là kĩ xảo, cũng không làm đau Đóa Đóa.

Nhìn Đóa Đóa rớt xuống giường, hắn nghiêng mũi, “Mặc ngươi té xuống!”

Hắn bất mãn nói thầm.

Nhưng mắt thấy Đóa Đóa sắp đụng sàn nhà, tay hắn khẽ vung, Đóa Đóa lại được một cỗ nội lực tha trở về giường.

“Lần sau sẽ mặc ngươi té!”

Không muốn thừa nhận mình không nỡ thấy nàng té, phá điểu mạnh miệng hừ một tiếng.

Kỳ thật căn bản không ai có thể nghe thấy hắn lẩm bẩm, cũng không biết hắn đang khó chịu cái gì. . . . . .

Nhưng bị làm lăn qua lăn lại, Đóa Đóa cũng tỉnh, vốn muốn trở mình ngủ tiếp, nhưng ——

Nam, nam nhân khỏa thân!

120. Là mộng xuân hay có hái hoa tặc? (2)

Nàng kinh ngạc đến mắt sắp rớt nhìn nam nhân gần như lộ ra trọn vẹn bên giường, há miệng định kêu to. . . . . .

Phản ứng cực mau, Mộ Dung vươn tay che miệng nàng, ngăn nàng gọi Hoàng Phủ Dật đến.

“Có mộng xuân còn dám hét lớn!”

Hắn cố ý gạt nàng, muốn khiến nàng hiểu lầm.

Xuân, mộng xuân?

Không phải háo hoa tặc sao?

Nhưng tay che trên miệng một chút nhiệt độ cũng không có, hoàn toàn không giống tay người, khiến Đóa Đóa tin mình nằm mơ.

Ô ô, nàng không muốn có mộng xuân! Nàng là  người thuần khiết!

Đóa Đóa nhắm chặt mắt, chỉ e mình lại nhìn đến nơi không được xem.

Mau nói gì chấn động cho nàng tỉnh lại đi, cho dù đánh chết nàng, nàng cũng chịu!

Phát hiện nàng không nhìn mình, Mộ Dung bất mãn.

Hắn biến thân không nhìn hắn cũng thôi đi, hiện hắn đã quay về hình người, tiểu ngu ngốc này vẫn không thèm nhìn hắn?

Thật sự là không có mắt!

Hắn vô cùng tức giận chọc chọc vào mặt nàng, “Mở mắt ra thưởng thức!”

“. . . . . .” Đóa Đóa cảm giác một đạo sét đánh xuống, lời cầu nguyện của nàng đã ứng nghiệm à. . . . . .

Bất quá sét đánh thì sét đánh, sao nàng vẫn chưa tỉnh lại, còn ở trong giấc mộng quái dị này?

Miệng bị che, nói không ra lời, nàng vươn tay chân đánh muốn đuổi nam nhân trần trụi này đi.

Nhưng đánh một chút, nàng liền lập tức thu tay về.

Ô ô, nam nhân này không mặc quần áo, nàng đánh người như thế nào lại giống sờ người?

Đầu Đóa Đóa loạn thành một mớ, không chú ý tay mình bởi vì không ngừng sờ loạn, vòng trên cổ tay bắt đầu kêu đinh đang lên.

Trong tẩm điện, Hoàng Phủ Dật đã nghỉ ngơi nghe tiếng động lập tức xuống giường, như tia chớp xông tới tiểu các lâu, “Đóa Đóa?”

Hắn đẩy cửa vào liền nhìn thấy Đóa Đóa che miệng nhắm mắt nằm trên giường, tay chân đều cứng ngắc, không nhúc nhích.

Trong lòng cả kinh, hắn lập tức đi đến, đến khi cảm nhận được hơi thở nóng ấm của nàng mới thở phào.

Hắn ôm nàng, “Đừng sợ, ta ở đây.”

Mắt Đóa Đóa vẫn nhắm chặt, không dám mở ra.

Nhỡ đâu là nam nhân khỏa thân trong mộng đó giả thành giọng Hoàng Phủ Dật, lừa nàng mở mắt thì sao?

Ô ô, nàng không muốn nhìn chỗ không được nhìn, nàng sợ nhìn hỏng mắt. . . . . .

7 thoughts on “Quăng thái tử đi ngoại tình – Chương 117 +118 +119 +120

  1. […] Đọc Rate this:Share this:ShareFacebookTwitterLike this:LikeBe the first to like this. Posted in Quăng Thái Tử đi ngoại tình […]

  2. noibuoneva 26/08/2012 lúc 11:56 Reply

    thanks!

  3. quy lun 26/08/2012 lúc 16:42 Reply

    thanks ss

  4. Lê Thanh Tâm 26/08/2012 lúc 17:48 Reply

    :)) thank nàng nhá ^^

  5. kat 26/08/2012 lúc 22:03 Reply

    Thanks em nhieu!

  6. Huyết Lệ Bảo Loan [Bảo loan nhi] 27/08/2012 lúc 17:08 Reply

    hay quá.đọc mắc cười ghê

  7. Hồng Ngọc 09/10/2012 lúc 12:28 Reply

    thank nàng

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s