Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 127 +128 +129 +130

127. Vây xem tứ giác tình yêu!

Nhưng Tứ Hoàng tử đã đính hôn, vị hôn thê chẳng những là thiên kim tể tướng, mà còn là Trình Tuyết Y thái tử vẫn thích. . . . . .

Tứ giác tình yêu gắn chặt không ngừng, đây chính là vở kịch đặc sắc nhất trong cung đình của năm nay a!

Nhất thời hạt dưa trong kinh thành đều bán hết, bởi vì mọi người có thể chuồn ra khỏi cung đều phải giúp người củng phòng mua một bao lớn mang về.

Mỗi người trong cung đều ôm theo bọc hạt dưa, tùy thì chuẩn bị khi có kịch xem thì cắn, ở đâu có bát quái, ở đâu có bóng dáng bọn họ. . . . . .

Aiz, làm quần chúng vây xem cũng vất vả a, nếu lỡ mất tuồng kịch này, chắc chắn là bọn họ phải hối hận mấy năm!

Bởi vì dính dáng đến tể tướng phủ, nên đây không chỉ là chuyện trong cung.

Rất nhanh, những nhân vật tương đối có máu mặt trong kinh thành đều nghe nói đến việc này.

Vì tụ họp mọi người thảo luận, mấy ngày nay trà quán rượu lâu buôn bán đều đặc biệt tốt, một tràng phong ba như thế, thật ra lại giúp kinh tế kinh thành phát triển . . . . . .

Đáng tiếc cổ đại không có CCTV, bằng không Đóa Đóa cũng có thể bình luận nhân vật kinh tế trước năm và vân vân.

Người khác xem vô cùng náo nhiệt, Đóa Đóa thì đang buồn bực.

. . . . . . Bởi vì nàng bị Hoàng thượng triệu kiến.

Hoàng thượng đối với nàng tốt lắm, triệu kiến thật ra cũng không có gì, nhưng nàng tiến vào ngự thư phòng, liền phát hiện bên trong còn có hai người.

“Đóa Đóa a, ngươi xem ai đến.” Hoàng thượng cười ha hả nhìn nàng.

Bát quái trong cung mặc dù truyền rất xôn xao, nhưng không ai dám ở trước mặt hoàng thượng nói huyên thuyên, hoàng thượng đối với “tứ giác tình yêu” này không biết chút nào.

“. . . . . .” Đúng vậy, đây là ai vậy. . . . . .

Nhìn hai người “xa lạ” kia, Đóa Đóa không biết nói gì.

Đây nhất định là người có liên quan với Vân Tri Hiểu, nhưng nàng không nhận ra a!

Ô ô, gợi ý cho nàng đi!

Phá điểu hiện mỗi ngày cũng không biết vội vã việc gì, thường không thấy bóng chim đâu, bằng không có nó ở đây, nàng còn có thể biết ai là ai.

Kỳ quái chính là, hai người kia cũng rất mờ mịt nhìn nàng, sau khi hỏi một câu ——

“Ngươi là ai?”

“Ta là Vân Tri Hiểu.” Đóa Đóa dùng giọng ngay thẳng nhất của mình nói.

“Hiểu Hiểu?” Trong đó Quý thái thái hình như không dám tin nhìn nàng.

“Ngươi thật sự là Hiểu Hiểu?” Nhìn Đóa Đóa n vòng, Quý thái thái vẻ mặt không yên, “Ngươi sao lại biến thành hình dạng này!”

 

128. Bá chiếm hai vị hoàng tử (1)

“Ha ha,” Hoàng Thượng rất hài lòng cười, “Biến xinh đẹp không tốt sao? Đóa Đóa như vậy thật dễ thương.”

“. . . . . .”Nói nửa ngày, bọn họ rốt cuộc là ai a. . . . . .

Đóa Đóa cũng không dám lên tiếng nhiều, chỉ e chính mình nói sai sẽ lộ chuyện.

“Thật là Đóa Đóa?”

Quý thái thái chợp nhào lại, ôm cổ nàng, “Hiểu Hiểu, có nhớ mẹ không?”

Thì ra là cha mẹ Vân Tri Hiểu a. . . . . .

Bọn họ sao lại trở về?

Trong lòng có nghi vấn này, sau đó Đóa Đóa liền hóa đá.

Sau đó những lời nhớ nhung cùng dặn dò Vân phu nhân nói nàng cũng không để tâm nghe, chỉ luôn kinh ngạc.

Mãi cho đến khi rời khỏi ngự thư phòng, đi đến một góc không người, Đóa Đóa mới mở tay phải luôn nắm chặt ra ——

Bên trong là một tờ giấy nhỏ cùng nhất bọc nhỏ dược phấn.

Khi vừa nhào tới ôm lấy nàng, Vân phu nhân chính là đem hai thứ này nhét vào tay nàng, khiến nàng hóa đá.

Cảm giác này, sao giống như nội ứng thế. . . . . .

Mở tờ giấy ra, Đóa Đóa lại trợn mắt há mồm.

Chữ trên tờ giấy rất đơn giản ——

“Dùng hết, chọn Tứ hoặc Ngũ, còn lại để cho Dao Dao.”

Phía dưới còn một hàng phụ chú nhỏ: “Sau khi xem xong lập tức đốt.”

“. . . . . .” Cái gì với cái gì a.

Đóa Đóa coi xong không biết nói gì, Dao Dao là ai, chữ trên giấy này lại có ý gì?

Tối đó, Hoàng Phủ Dật vừa vào phòng liền hỏi nàng.

“Cha mẹ Vân Tri Hiểu trở về?”

Hắn hỏi chính là “cha mẹ Vân Tri Hiểu” mà không phải nói “của nàng”, rất rõ ràng coi họ là hai người.

Hắn có phải đã biết?

Nhan Đóa Đóa đang do dự có nên trực tiếp hỏi hắn không.

Lần trước Hoàng Phủ Hạo trước mặt hắn nói thân thể của nàng có điểm đáng ngờ, nhưng hắn sau này cũng không hỏi thêm câu nào.

Hắn là nhận định nàng không phải Vân Tri Hiểu, chỉ là cũng không để ý sao?

Hoàng Phủ Dật bật cười nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cúi đầu hôn nàng một chút, “Tiểu khó hiểu, muốn hỏi gì?”.

“Ta mới không phải. . . . . .” Đóa Đóa không chịu thừa nhận.

“Đúng mà,” Hoàng Phủ Dật buồn cười chọt má nàng, “Việc gì cũng để trong lòng, tiểu khó hiểu không trung thực.”

“. . . . . . Ta sợ ngươi cảm thấy ta kỳ quái.”

 

129. Bá chiếm hai vị hoàng tử (2)

Hoàng Phủ Dật chớp mi, “Ta là người nhát gan sao?”.

Nhan Đóa Đóa nhìn hắn, “Không giống. . . . . .”.

Nàng buồn buồn cúi đầu, “Ta không phải Vân Tri Hiểu, nhưng thân thể này là của nàng ta….”.

Nàng bắt đầu giải thích  thế giới hiện đại với hắn, cho Hoàng Phủ Dật biết lai lịch của mình.

Nghe rất kinh ngạc, Hoàng Phủ Dật mở miệng hỏi, “Lần trước con chim kia nói phim Hàn phim Mỹ chính là của thời hiện đại?”.

Sau khi hỏi qua, hắn cảm thấy không đúng, bắt đầu hy vọng Đóa Đóa sẽ không phát hiện.

“Đúng a, cho nên khi ấy nó dọa ta nhảy dựng.”

Đóa Đóa cũng không ý thức được hắn nói có gì đáng nghi, chỉ là có chút chần chờ nhìn hắn.

“Ngươi không thấy ta kỳ quái sao?”

“Có cái gì kỳ quái,” Hoàng Phủ Dật cười ôm chặt nàng, “Ta thích chính là nàng, mặc kệ nàng ở trong thân thể ai, ta đều thích”.

Đóa Đóa ngọt ngào cười, tiến vào ngực hắn.

Hoàng Phủ Dật âm thầm thở ra, còn may không bị nàng phát hiện.

Đang suy nghĩ, hắn cảm thấy tiểu nhân nhi mình ôm đang ngẩng đầu lên.

Đóa Đóa thập phần kỳ quái nhìn hắn, “Ngươi  sao lại biết phá điểu nói câu kia? Khi ấy ngươi không ở đó mà”.

Vẫn phát hiện.

Hoàng Phủ Dật vẻ mặt bình tĩnh, “Ta lo lắng cho nàng, ban ngày kỳ thật luôn âm thầm theo nàng”.

Nhưng lần này Đóa Đóa không dễ dàng bị lừa như thế, nàng kéo kéo tóc, bắt đầu cân nhắc, dường như còn có chỗ nào đó không quá đúng. . . . .

Rũ mắt xuống, nàng vừa vặn nhìn thấy vòng trên cổ tay mình.

“A. . . . . . Sao ngươi biết vòng tay này đặt ở đâu? Ta còn không biết.”

Thái tử từng đưa cho nàng một đống trang sức, nhưng khi đó nàng đã biết hắn là tên lừa gạt, liền không thèm để ý, mặc đám đồ vật này ở trên bàn.

Nàng nhớ kỹ lần đó hắn dường như có mục đích tìm những thứ này, hắn sao lại biết nàng có chiếc vòng này?

“Ta làm thế thân thái tử thật lâu, chuyện hắn làm ta đều biết, miễn cho bị người ta nhìn ra sơ hở.”

Hoàng Phủ Dật vẫn bình tĩnh, nhìn không ra dấu hiệu đang nói dối.

Thật sao?

Đóa Đóa thật sự bắt đầu hoài nghi, dường như rất trùng hợp. . . . . .

“Đóa Đóa,” Hoàng Phủ Dật ôm mặt nàng, để nàng cùng mình đối mặt, “Nàng cảm thấy tình cảm của ta đối với nàng là sao?”.

 

130. Bá chiếm hai vị hoàng tử (3)

Điểm này Đóa Đóa không chút nghi ngờ, “Là thật.”

Hoàng Phủ Dật nở nụ cười, hôn nàng, “Đóa Đóa ngoan.”

Nhan Đóa Đóa đỏ mặt.

Quên đi, không nghĩ thì hơn, tình cảm của hắn đối với nàng là thật, chắc chỉ là trùng hợp thôi.

Hơn nữa con phá điểu kia đã giám định qua, bọn họ chính là hai người.

Hiện tại nên phí nhiều tâm tư vào việc người của Vân gia mới xuất hiện đi.

Đóa Đóa lấy ra mảnh giấy cùng bao dược phấn kia, đem việc ban ngày nói một lần.

“Vân Tri Dao là Vân gia nhị tiểu thư.” Hoàng Phủ Dật trước giải thích thân phận “Dao Dao”.

Hắn cúi đầu nhìn xem mảnh giấy, lại cầm lấy dược phấn ngửi ngửi.

“Nó là xuân dược,” Hắn cười lạnh nói, “Một lần dùng một bao này, giữa thái tử cùng tứ hoàng tử nàng tùy tiện chọn một để hạ dược hiến thân, một gói khác giao cho Vân Tri Dao.”

Ách. . . . . . Đóa Đóa bị sét đánh ngã.

“Này là muốn sao. . . . . . không phải con gái bọn họ đã gả vào Đông cung rồi sao?”

“Tất cả mọi người đều biết, thái tử. . . . . . cơ thể hư nhược, nữ nhân trong cung đều nghĩ mình có con nối dòng, địa vị liền ổn định.”

Sợ nàng lúng túng, Hoàng Phủ Dật chọn cách mập mờ để nói.

Nhan Đóa Đóa đỏ mặt, là vấn đề có thể sinh hoạt vợ chồng hay không à?

Nếu đúng là cơ thể thật sự kém như vậy, dùng xuân dược với hắn. . . . . . Vậy sẽ có tai nạn chết người rồi?

“Nhưng việc này với tứ hoàng tử có quan hệ gì?”

“Tám phần là muốn đem hai nữ nhi đều tiến cung.”

“. . . . . .” Sét đánh.

Nhưng sao bọn họ lại bảo nàng tùy tiện chọn, nàng rõ ràng đã “gả” cho thái tử mà?

Nghi vấn này nàng lập tức có được đáp án, bởi vì sáng sớm hôm sau, Vân phu nhân tìm đến Đông cung.

“Hiểu Hiểu.”

Vân phu nhân vẻ mặt tự mãn đánh giá nàng từ trên xuống dưới, “Nữ nhi Vân gia  chúng ta quả nhiên không kém, thì ra con lớn lên lại xinh đẹp như thế, khuôn mặt này, dáng người này, nam nhân mà thấy sao có thể không thần hồn điên đảo được chứ?”.

“. . . . . .”

Đóa Đóa nghe thật sự là không biết nói gì, ngữ khí này, một điểm cũng không giống mẫu thân cùng nữ nhi nói chuyện, ngược lại rất giống. . . . . .

Aiz, như thế nào ngược lại rất giống ma ma ở thanh lâu chứ?

Khụ, “Mẹ, các người trở lại kinh thành khi nào vậy?”

3 thoughts on “Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 127 +128 +129 +130

  1. […] Click để đọc Rate this:Share this:ShareFacebookTwitterLike this:LikeBe the first to like this. Posted in Quăng Thái Tử đi ngoại tình […]

  2. tuyetsinh 17/01/2013 lúc 16:20 Reply

    thanks nhé

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s