Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 147 +148 +149 +150

147. Thái tử nhận lỗi (3)

Tiểu Bụi không còn cách nào, đành phải bay qua đánh Hoàng Phủ Dật.

Nghiêu Phi trong lồng rất đúng lúc “đệm nhạc” ——

“Gâu gâu, gâu gâu!”

“. . . . . .” Đóa Đóa yên lặng lau lệ.

Hoàng Phủ Dật vốn muốn phản kích, nhưng cánh Tiểu Bụi đánh vào người hắn tựa như cánh quạt, căn bản không có sức.

Nếu hắn ra tay, không cần người khác nói, bản thân cũng cảm thấy mình bắt nạt động vật nhỏ.

Phá điểu cũng nhìn ra, cho nên cực kì bất mãn gọi Tiểu Bụi, “Làm gì mà giống như chưa ăn cơm thế, dùng sức đánh!”

“Ta vốn chưa ăn cơm!” Tiểu Bụi nổi giận, “Ta đuổi theo ngươi vài ngày, thời gian nghỉ ngơi cũng không có, đã sớm không còn sức!”.

Bạch quang chợt lóe, nó rất giận cởi quần áo ra ném, rơi xuống bên bàn, “Lão tử mặc kệ, có bản lĩnh tự ngươi đi đánh!”

. . . . . . Thật là “thoát quần áo” .

Đóa Đóa chấn kinh nhìn Tiểu Bụi cởi một lớp da. . . . . .

Khụ, là cởi một lớp quần áo, lộ ra thân thể nhỏ nhắn.

Thì ra là mặc áo khoác liền biết bay a. . . . . .

Chúng nó. . . . . . Khụ, bọn họ, không phải chim?

Có điều dáng người này cũng quá bỏ túi một chút, rốt cuộc là cái gì hả?

Phá điểu cũng rất giận, còn dám nói nó?

Nếu nó còn sức, nó đã sớm tự mình bay lên đánh Hoàng Phủ Dật một trận!

Không có cách nào, nó cũng rơi xuống bàn, định nghỉ trước một lát rồi nói sau.

Bị hai đứa nó lăn qua lăn lại như thế, một chút tức giận còn lại của Đóa Đóa cũng biến mất, nhưng vẫn còn xụ mặt.

Mới không để hắn biết nàng không giận đâu, bị hắn lừa lâu như thế, nàng cũng muốn lừa hắn!

Hoàng Phủ Dật bật cười nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn giận dỗi của nàng, tâm tư của nàng đều viết lên mặt, sao lừa được hắn?

Nhưng hắn vẫn rất phối hợp để Đóa Đóa “báo thù”, ôm nàng dỗ nàng, “Đóa Đóa, đừng giận”.

“Cứ giận!”

Nhịn không được cười hôn nàng một chút, Hoàng Phủ Dật dỗ tiếp, “Đừng giận, ta bảo đảm sau này không bao giờ lừa nàng nữa, sẽ không giấu nàng chuyện gì, bằng không nàng có thể giết ta bất cứ lúc nào”.

“. . . . . . Ta giết ngươi được sao.” Đóa Đóa buồn bực nói.

Hắn lại cười hôn nàng một chút, “Ta biết nàng không nỡ”.

“Mới không phải,” Đóa Đóa chu miệng, “Ta tức giận!”.

148. Mạnh mẽ giằng co (1)

Thế là lại hôn. . . . . .

Phá điểu trên bàn tức giận nhìn một màn này, hai người này rốt cuộc là cãi nhau hay thân thiết đây?

Cãi nhau thì chuyên nghiệp một chút!

Chỉ là nó ngay cả sức lên tiếng ngăn cản cũng không có, dứt khoát nhắm mắt lại.

Hừ, nhắm mắt làm ngơ! Chờ hắn khôi phục sức rồi nói sau!

Mặc dù Đóa Đóa kiên quyết không thừa nhận, nhưng hai người đã xem như làm lành.

Vốn thôi, đều là xuất phát từ ý tốt, cho dù nói dối cũng là thiện ý, trong lòng hai người đều có đối phương, cũng không nháo được lâu lắm.

Bất quá tối ngày đó, Đóa Đóa vô cùng buồn bực nằm trên giường.

Sao nàng lại bị Hoàng Phủ Dật thu phục dễ dàng như thế chứ, thật vất vả xuất tường một lần, tìm được gian phu lại là lão công mình. . . . . .

“Buồn bực a. . . . . .”

Đóa Đóa giấu đầu vào gối, ô ô, đừng ép nàng, bằng không nàng thật sự tìm một gian phu!

Đương nhiên, là gian phu giả. . . . . . Ô ô.

————

Sáng sớm hôm sau, Hoàng Phủ Hạo lại đến.

Bất quá lần này hắn không phải tìm Đóa Đóa, mà là hật hiếm thấy có chính sự tìm ngũ đệ mình luôn không lưu ý.

Hoàng Phủ Hạo cầm chén trà nhỏ, “Là ngươi làm?”.

Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu hắn chắc chắn, như là đã chứng minh được ý nghĩ của mình.

Hoàng Phủ Dật cười cười, ” Ý tứ ca là?”.

“Giả vờ bệnh.” Hoàng Phủ Hạo nhìn hắn từ trên xuống dưới, “Thì ra bệnh của ngươi đã sớm tốt rồi, mấy năm nay đều giả vờ, ngươi đã có thể giả ốm, đương nhiên cũng có thể giả vờ ôn hòa không có dã tâm”.

Hoàng Phủ Dật lạnh nhạt cười, “Ta vốn không có dã tâm”.

Câu này là nói thật.

Vị trí thái tử, thậm chí là ngôi vị Hoàng đế tương lai, hắn đều không đặt trong mắt, nhưng thù nhiều năm như thế, hắn không thể không báo.

“Ta có dã tâm.” Hoàng Phủ Hạo không chút che giấu dã tâm muốn có ngôi vị Hoàng đế của mình, “Cho nên hiện chúng ta là địch thủ”.

Hoàng Phủ Dật cười cười, đối với câu tuyên chiến này từ chối cho ý kiến.

Hoàng Phủ Hạo uống ngụm trà, nhướng mi nhìn ngũ đệ hiện tại hắn đoán không ra này.

“Ta không nằm trong kế hoạch thanh lí lần này của ngươi, thật khiến ta thấy hơi bất ngờ.”

Lục hoàng tử “bị bệnh” thì hắn thật ra không cảm thấy gì, nhưng ngay sau đó tam hoàng tử rơi đài thì hắn liền ý thức được không bình thường.

149. Mạnh mẽ giằng co (2)

Hắn khi đó chỉ nghĩ là có người có hành động, nhưng tuyệt không nghĩ đến người đó lại là lão ngũ Hoàng Phủ Dật thoạt nhìn vô hại.

Thật ra hắn không giống mấy hoàng tử khác không việc ác gì không làm, nhưng tranh quyền đoạt lợi nhiều năm như thế, khó tránh có chút chuyện không lộ ra được.

Cho nên sáu ngày trước, hắn xuất động tất cả các thuộc hạ, đem tất cả nhược điểm có thể bị người khác tìm ra tẩy rửa sạch sẽ, cắt đứt manh mối mà người ta có thể điều tra được của mình.

Nhưng không nghĩ đến hắn lao tâm lao lực phòng bị nhiều ngày như thế, người đứng sau trận phong ba này lại hoàn toàn không có ý quật ngã hắn.

“Ngươi là muốn giữ lại ta, khiến người ta lầm tưởng việc này đều là ta làm, tiếp đó liền không hề đề phòng ngươi?”

Trong cung người như vậy rất nhiều, việc hoàng tử rơi đài, người còn lại đương nhiên chính là người được hưởng lợi.

Hắn dã tâm bừng bừng là chuyện thật đến người qua đường cũng biết, mà Hoàng Phủ Dật luôn không màng danh lợi, người trong cung đương nhiên sẽ cho rằng người đứng sau trận biến động này là tứ hoàng tử hắn.

Đôi mắt sắc bén của Hoàng Phủ Hạo nhìn chằm chằm hắn, nhìn mỗi một biến hóa trên mặt hắn.

Hoàng Phủ Dật vẫn bình tĩnh, “Tứ ca lo nhiều rồi, từ trước tới giờ ta chưa từng nghĩ lật đổ tứ ca”.

Hắn lần này có hành động lớn như thế căn bản không phải vì tranh ngôi vị hoàng đế cho mình, chỉ là báo thù mà thôi.

Hoàng Phủ Hạo mặc dù quan hệ bình thường với hắn, nhưng chưa từng hại hắn, hắn từ khi bắt đầu đã không định có hành động gì đối với y.

Hoàng Phủ Hạo liếc hắn, muốn từ vẻ biến hóa của hắn để tìm ra chút sơ hở.

Nhưng trên khuôn mặt Hoàng Phủ Dật vẫn là nụ cười bình tĩnh hoàn mỹ, bất luận bị hắn nhìn thế nào, vẫn có thể bình tĩnh tự nhiên uống trà.

“Ta thật sự quá coi thường ngươi.” Hoàng Phủ Hạo lạnh lùng quan sát hắn. “Ta sớm nên nghĩ đến, từ nhỏ đã bị đầu độc, có thể ở vị trí thái tử sống được lâu như thế, căn bản không phải là nhân vật đơn giản!”

Ai có thể nghĩ đến hắn đấu tới đấu lui, lại xem nhẹ địch thủ cường đại nhất!

Hoàng Phủ Dật không thừa nhận cũng không phủ nhận, vẫn cười cười uống trà.

Hoàng Phủ Hạo liếc hắn, “Ngươi biết võ công?”.

“Không.” Hắn không thừa nhận.

150. Mạnh mẽ giằng co (3)

Hắn hiện đã không giả vờ hư nhược, nhưng cũng không muốn người khác biết hắn là cao thủ võ công.

Thứ nhất là chủ ý của bản thân hắn, muốn giấu, thứ hay hắn cũng đồng ý với sư phụ không khinh dịch cho người khác biết mình có võ.

Hoàng Phủ Hạo có chút hoài nghi nhìn hắn.

“Nghe nói ngày đó ngươi ôm Đóa Đóa một đường trở về đông cung, cho dù nàng có nhẹ, người thường cũng không có sức mạnh đi một đoạn đường dài như thế.”

Hoàng Phủ Dật tìm cớ, “Từ nhỏ đã nhiều bệnh, cho nên ngày thường rất chú ý rèn luyện”.

Hoàng Phủ Hạo hừ một tiếng, không quá tin tưởng.

Trước kia hắn thấy ngũ đệ này của mình giống như cừu non một chút uy hiếp cũng không có, hiện tại khắp nơi phải đề phòng hắn, không muốn khinh địch tin tưởng câu nói nào của hắn.

Kỳ thật nhìn kỹ, ngoại trừ lạnh lùng, trong mắt Hoàng Phủ Hạo còn có vẻ hưng phấn.

Vốn tưởng đám “huynh đệ” này của mình đều ngu ngốc, không nghĩ đến còn có một ngũ đệ thâm tàng bất lộ.

Hắn thích chọn đối thủ có tính chiến đấu, thích đánh bại bọn họ sẽ càng có cảm giác thành tựu hơn!

Đứng lên, hắn từ trên cao nhìn xuống Hoàng Phủ Dật, “Ta sẽ đánh bại ngươi!”.

Nhớ tới cái gì, hắn nhếch miệng cười, “Không chỉ như thế, ta sẽ đoạt được Đóa Đóa!”.

Hoàng Phủ Dật vẫn ngồi yên, trên khuôn mặt thậm chí không có biến hóa, vẫn mỉm cười.

Nhưng hắn thoạt nhìn có khí thế kinh người, một chút cũng không bị Hoàng Phủ Hạo lấn áp.

Hắn ngước mắt nhìn vẻ mặt của Hoàng Phủ Hạo, cười nhạt lên tiếng, “Nằm mơ”.

Hoàng Phủ Hạo cười tà, “Vậy chờ xem đi”.

Nói xong lời này, hắn xoay người bước đi, định đi tìm Đóa Đóa.

Bởi vì còn cùng Hoàng Phủ Dật “chiến tranh lạnh” ——

Khụ, kỳ thật cũng căn bản nhìn không ra chiến ở đâu.

Cũng mặc kệ nói thế nào, Đóa Đóa hiện vẫn ở tại tiểu các lâu của mình, kiên quyết không về tẩm điện.

Hiện nàng đang nghiêm túc “thẩm vấn” Phá điểu và Tiểu Bụi.

“Các ngươi rốt cuộc là cái gì?”

Nàng nhìn Phá điểu, “Ngươi cũng cởi áo khoác ra liền thành người?”.

Phá điểu tức giận nhìn nàng, cái gì áo khoác, nào có áo khoác thần kỳ vậy!

Treo biển việc không liên quan đến mình, Tiểu Bụi nhàn nhã nằm trên bàn, còn nâng một cánh chống đầu ——

 

5 thoughts on “Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 147 +148 +149 +150

  1. kat 22/10/2012 lúc 01:26 Reply

    May con chim nay that thu vi ! Thanks em nhieu!

  2. nga ngựa hoang 23/10/2012 lúc 21:54 Reply

    iu nàng quớ nhoa! hay quá. like it like it

  3. Khanh03 05/11/2012 lúc 07:06 Reply

    Thêm 1 like nữa

  4. tuyetsinh 17/01/2013 lúc 20:03 Reply

    hay wá, thanks nha.

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s