Xà vương đại đại thỉnh bò đi – Chương 17+18

28-b

017Bị biếm cung nữ

“Nguyễn Miên Miên nói ngươi bao nhiêu lần ngươi sao còn đần như vậy?”

“Ngất tiểu chủ sao ngươi luôn khiến cô cô tức giận thế?”

“Ngất tiểu chủ ngươi thật yếu ớt ”

“Ngất tiểu chủ cùng đi tắm a”

“Ngất tiểu chủ sao ngươi luôn ngất thế?” Suốt mười ngày, nàng bị những tú nữ này liên tiếp làm té xỉu, cô cô càng giận thổ huyết không ngớt, cuối cùng đã đến một câu ngươi đần như vậy cũng không cần vào cung đâu, những tú nữ khác che miệng cười khẽ, trong mắt các nàng, ngất tiểu chủ này không có bất cứ uy hiếp gì đối với các nàng, bất quá làm đối tượng giải trí khiến cuộc sống buồn tẻ có tư vị khác, hiện tại các nàng đang đợi xà vương khâm chọn, như vậy, nhiệm vụ giải trí của nàng cũng hoàn toàn có thể đào thải.

“Nguyễn Miên Miên.” Đột ngột, ở cửa truyền vào tiếng thái giám.

Miên Miên vội từ trên giường đi xuống nhìn công công hỏi: “Công công có chuyện gì sao?”

“Thu thập đồ đạc của ngươi đi.” Công công đi vào căn bản không thèm liếc nhìn nàng.

“Thu dọn đồ đạc? Chẳng lẽ cho ta xuất cung rồi?” Miên Miên nghe vậy không khỏi hỏi, bởi vì hôm nay tất cả tú nữ đều đợi Xà vương khâm điểm, mà nàng ngốc như vậy đã bị vứt rồi, vậy có phải có thể xuất cung rồi hay không?

“Ngươi hoàn toàn có thể xuất cung, nhưng là năm năm sau.”

“Năm năm?” Miên Miên khó hiểu.

“Bởi vì ngươi đã bị biếm thành cung nữ, mà chủ tử ngươi hầu hạ là Phiêu phi bị đánh vào lãnh cung.” Công công nói một nửa rồi nhìn Miên Miên khó hiểu mở to mắt nói tiếp: “Ngươi chỉ cần an tâm hầu hạ chủ tử năm năm, năm năm sau, ngươi liền có thể xuất cung rồi.”

“Có nghĩa là ta không cần hầu hạ Xà vương rồi hả?” Nàng vội hỏi.

“Biết rõ ngươi muốn hầu hạ bệ hạ, nhưng ai bảo ngươi không có số tốt như vậy, đám cô cô thấy ngươi tay chân vụng về huấn luyện không tốt, ngươi như vậy hầu hạ Xà vương sẽ khiến các cô cô toi mạng, ngươi cũng đừng trách các nàng, kiếp sau ngươi đầu thai thông minh một chút sẽ có cơ hội thôi.” Công công nhìn nàng an ủi.

Nghe vậy, trên mặt Miên Miên lập tức xuất hiện một nụ cười sáng lạn, công công không biết nguyên nhân còn tưởng rằng nhờ lời hắn nói!

“Vào đi.” Công công gầy teo đưa nàng đến cửa một viện hoang vu liền rất nhanh rời đi, Miên Miên ôm hành lý đi vào nơi cỏ dại mọc lan tràn, trong nội viện không lớn này có vài cây anh đào nhưng cũng không quá tươi tốt, cửa lớn rộng mở, Miên Miên từ từ đi vào, “Xin hỏi có ai không?!”

Thấy không có người trả lời, Miên Miên liền đi vào, chỉ vừa bước vào căn phòng đơn giản liền thấy bên cạnh cửa sổ một nữ tử vô cùng xinh đẹp đang ngồi, nàng có mái tóc dài màu đen, mặc quần áo phi thường mộc mạc, hai mắt trống rỗng nhìn về phương xa, tựa hồ mọi thứ chung quanh chỉ là không khí.

“Phiêu phi xin chào, ta là cung nữ mới tới, ta tên Nguyễn Miên Miên.” Tại đây không có người nào khác, không cần nghĩ, nàng khẳng định là Phiêu phi.

“Phiêu phi ta là cung nữ tới hầu hạ người, ta là Nguyễn Miên Miên,” Nàng nói lần nữa, nữ nhân ngồi bên cửa sổ vẫn không nói, đối với câu chào hỏi của nàng cũng chẳng quan tâm.

Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ nàng ấy không nói được sao?! Miên Miên vội đi đến cửa sổ ra dấu với nàng, nàng ấy vẫn không nhìn cũng không để ý tới nàng, Miên Miên lần nữa nghĩ, nàng ấy sẽ không phải là người mù chứ? Vì vậy, nàng vội quơ quơ tay trước mặt nàng ấy, ai ngờ nữ nhân này đột nhiên lườm nàng, liền tiếp tục nhìn về phương xa.

 

018 Ai đang ca hát

“Đến, ăn một chút!” Ở đây đã hơn một tháng rồi, trong thời gian một tháng này, nàng chiếu cố nàng ấy có thể gọi là chu đáo, hơn nữa không hề oán hận, đại khái cũng là bởi vì nàng chẳng ngại phiền chiếu cố, Phiêu phi vốn không thèm nhìn nàng cuối cùng cũng dời mắt lên người nàng, Miên Miên dịu dàng đem thức ăn đưa vào trong miệng nàng ấy, nhìn nàng ấy từ lúc ban đầu cự tuyệt đến bây giờ phối hợp, Miên Miên bất giác cười cười.

Cơm nước xong xuôi, Miên Miên dựa theo lệ cũ đỡ nàng ra khỏi phòng đi tới nội viện, tỉ mỉ che chở nàng, hơn chục cây anh đào trong sân cùng với ngoài viện đồng lạot nở rộ, mủi thơm bao quanh cái Tĩnh Tâm uyển nho nhỏ này, khiến người ta bất giác say mê, “Phiêu Phiêu người xem hoa anh đào thật đẹp a.” Những ngày này ở chung, nàng luôn gọi nàng ấy là Phiêu Phiêu, bởi vì nàng cảm thấy Phiêu Phiêu so với Phiêu phi cho người ta cảm giác thân thiết hơn.

“Ừm, thật đẹp thật thơm, Miên Miên ngươi biết không, toàn bộ Tử Tinh cung chỉ có nơi này mới có hoa anh đào, chỉ là ta không nghĩ ngươi có thể chăm sóc chúng tốt như vậy.” Phiêu Phiêu nhìn nàng nói, bởi vì nàng mỗi đêm đều mất ngủ, mỗi ngày trước khi ngủ Miên Miên đều kể chuyện cho nàng, khi kể đến chuyện Mỹ Nhân Ngư, Phiêu phi vốn không nói gì rốt cục cũng mở miệng nói một câu, nàng không thống khổ, nàng rất hạnh phúc, lúc này Miên Miên mới kinh hỉ phát hiện Phiêu phi thì ra không phải không biết nói, chỉ là không muốn nói mà thôi.

Cũng bởi vì Miên Miên coi người như mình đối đãi, Phiêu Phi mới đem chuyện của mình nói cho nàng, thì ra ngoài cung nàng có một thanh mai trúc mã, chỉ tiếc nhà người đó sa sút, cha mẹ ngăn cản, khiến nàng trong lúc vô tình bị cuốn vào hậu cung, cũng bởi vì nàng một lòng nhớ đến nam nhân kia, cho nên mới bị đày vào lãnh cung.

“Thấy hoa anh đào xinh đẹp như thế, ta đột nhiên nhớ đến huynh ấy.” Phiêu phi thương cảm nói.

Nghe vậy, Miên Miên đột nhiên chỉ vào ánh trăng nói “Phiêu Phiêu nếu người nhớ người đó, người cứ ngắm trăng, phải biết rằng trên bầu trời chỉ có một mặt trăng, khi người ngẩng đầu nhìn, hắn nhất định cũng đang ngẩng đầu nhìn, hai người cùng ngắm một mặt trăng, cùng một nỗi nhớ.”

Phiêu Phiêu nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn mặt trăng vừa tròn vừa lớn, có lẽ, hắn cũng đang nhìn, lúc này, nàng đột nhiên quay đầu nhìn Miên Miên bên cạnh nói “Miên Miên ngươi có thể hát cho ta nghe bài ‘Chỉ nguyện đợi chờ chàng’ không?” Bài hát này Miên Miên đã hát cho nàng nghe mấy lần, mỗi lần nàng nghe đều rơi lệ đầy mặt, bởi vì bài hát này đã biểu đạt tất cả tâm tư của nàng rồi.

Nghe vậy, Miên Miên ngước mắt nhìn trăng, môi khẽ mở ra thiên âm che dấu đã lâu: “Không có cảm giác, ngoại trừ chờ chàng lòng thiếp như mặt nước phẳng lặng, thiếp cuồng dại giữ lời ước hẹn, không muốn thay đổi, là thế giới gì, tình yêu cay đắng còn cách xa chúng ta như vậy, thiếp không thiếu thứ gì, chỉ mong có chàng bên cạnh, rất nhiều người ở chung quanh, nhưng thiếp chưa bao giờ quyến luyến, không có ai giống chàng, cho thiếp cảm giác rung động lúc mới gặp, thiếp chỉ nguyện chờ đợi chàng…”

Trong màn đêm thân hình cao ngất đột nhiên dừng lại, hắn có chút nhíu mày, đôi mắt tím thâm thúy mà mê người dường như đang tìm kiếm nơi phát ra tiếng ca, vừa qua khỏi khúc quanh đã bị mùi thơm ngát mê người hấp dẫn đến, lại không nghĩ rằng sẽ nghe được tiếng ca thê lương như thế lại êm tai như thế, giờ phút này, trong ngũ tạng lục phủ của hắn như bị người làm đau nhức, ca từ bi thương như thế như sóng cả thủy triều thật sâu đập vào lòng hắn, rốt cục là ai đang ca hát?

“Bệ hạ, tiếng ca này hình như đến từ Tĩnh Tâm uyển trong lãnh cung.” Thái giám A Đức tựa hồ nhìn thấu nghi ngờ của hắn, vội cung kính trả lời.

“Tĩnh Tâm uyển?” Nghe vậy, gương mặt anh tuấn như điêu khắc của hắn khẽ nở nụ cười, tử nhãn sắc bén hơi híp lại, hắn khí vũ hiên ngang bước rất nhanh đi đến Tĩnh Tâm uyển…

4 thoughts on “Xà vương đại đại thỉnh bò đi – Chương 17+18

  1. Vân 18/12/2012 lúc 09:41 Reply

    cám ơn nàng nhé ^^~

  2. tuyết sinh 21/03/2013 lúc 22:13 Reply

    hay qúa, thanks nhé.

  3. banhmikhet 03/06/2013 lúc 11:53 Reply

    thanks nàng nha

  4. Ngọc Tuyết 28/05/2014 lúc 07:54 Reply

    Số phận

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s