Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 187 +188 +189 +190

187. Kiên quyết muốn sắc dụ (3)

Giờ còn chưa hoàn toàn khôi phục, biến thành hình người không phải sẽ có nửa thân trần sao!

Hắn sao có thể nửa thân trần hiện ra trước mặt ở nàng?

Tiểu Bụi nhìn thấu tâm tư hắn, khinh bỉ hắn, “Già đầu rồi, còn xấu hổ cái gì!”

Phá điểu nổi giận, “Ta mới một ngàn tuổi! Cũng tương đương với con người hai mươi tuổi thôi!”

Ai nói hắn xấu hổ? Là tiểu ngu ngốc xấu hổ kìa!

Nếu hắn thật sự nửa thân trần xuất hiện, dọa người chạy làm sao bây giờ?!

“Không phải cũng đã sống hơn một ngàn năm sao.” Tiểu Bụi tiếp tục khinh bỉ.

Phá điểu tuốt cánh tay như xắn tay áo, “Bớt nói nhảm, đánh tiếp!”

Thế là hai con “chim” hơn một ngàn tuổi lại đánh vào nhau. . . . . .

Không trung náo nhiệt, trên mặt đất cũng không thể yên bình.

Các cung nữ đều bị đuổi chạy, thái giám thị vệ lưu lại đang kinh dị, liền phát hiện. . . . . .

Thái tử luôn luôn áo mũ chỉnh tề của bọn họ không ngờ lại quần áo xốc xếch rung động lòng người xuất hiện trên đường!

Khụ, kỳ thật cũng không khoa trương vậy, thái tử chỉ là vạt áo trước có chút hé mở mà thôi, rất nhiều nam nhân uống say cũng đều như vậy.

Chỉ là thái tử làm như thế, thoạt nhìn hiệu quả cũng rất bất đồng a. . . . . .

Thái tử bọn họ hình như dáng người tốt lắm?

Bởi vì xem không rõ lắm, mọi người đều nhìn chằm chằm vào một chút cơ ngực lộ ra của Hoàng Phủ Dật. . . . . .

Cũng không nhìn bọn họ, Hoàng Phủ Dật thẳng tiến đến phòng Đóa Đóa, “Đóa Đóa.”

Hắn cười gọi nàng.

Đóa Đóa đang vẽ vòng tròn liền quay đầu, thấy hắn không đặc biệt bại lộ, nhưng vẫn rất nam sắc dụ người. . . . . .

Phù vân, thần mã đều là phù vân. . . . . . Ô ô!

Đóa Đóa trong lòng mặc niệm, không vẽ vòng tròn nữa, sửa lại vẽ phù vân.

“Có việc gì sao?” Nàng nghiêm chỉnh hỏi, cảm thấy mình đầy đủ phong mạo của thanh niên ưu tú thời đại mới không vì nam sắc mà động lòng.

Ô ô, ai đến thưởng cho nàng đi, nàng rất không dễ dàng . . . . . .

“Không có gì.”

Hoàng Phủ Dật cười đến gần nàng, ngồi xổm xuống hôn hôn nàng một chút.

“Chỉ là đến cho nàng biết, ta muốn bắt đầu sắc dụ.”

“Ừm.” Đóa Đóa rất là trang nghiêm gật đầu.

Ô ô, nàng đã nhìn thấy, hắn không cần đặc biệt đến đây dựa sát vào hôn nàng!

Chẳng qua là sắc dụ trình độ này, nàng vẫn có thể nhịn!

 

188. Kiên quyết muốn sắc dụ (4)

Hiện tại biểu hiện của nàng thật sự rất bình tĩnh! Nhan Đóa Đóa thật vui mừng nghĩ.

“Ta sợ dọa nàng, cho nên định từ từ, hôm nay để nàng thích ứng trước một chút.” Hoàng Phủ Dật thật “săn sóc” nói.

“. . . . . .” Ô ô, thì ra còn có “cao cấp” hơn. . . . . .

Nói xong lời này, Hoàng Phủ Dật bước đi.

“Khụ, mọi người cũng giải tán đi.” Nhan Đóa Đóa phân phó thái giám cùng thị vệ vây xem ở cửa.

Ô ô, nàng cũng từng là quần chúng vây xem, không nghĩ đến hôm nay mình lại bị vây xem . . . . . .

Mọi người nhìn nhau, cuối cùng một tiểu thái giám đứng ra, “Ách, thái tử phi, ngài chảy máu mũi.”

“. . . . . .”

Sau khi trong lòng nướv mắt chạy vội n vòng, Đóa Đóa vươn tay chùi chùi, phát hiện quả nhiên là chảy máu mũi . . . . . . Ô ô!

“Mọi người hiểu lầm,” Đóa Đóa rất bình tĩnh, “Đây không phải máu mũi.”

“Đó là cái gì. . . . . .” Tất cả mọi người ném đôi mắt nhỏ hoài nghi về phía Đóa Đóa.

Thái tử phi, ngài thừa nhận đi!

Lúc này Hoàng Phủ Dật cũng đã trở về, trong tay còn đem theo một cái khăn vải thấm ướt, thì ra vừa rồi hắn đi ra ngoài là tìm thứ gì đó lau máu mũi cho Đóa Đóa. . . . . .

Thấy hắn trở về, máu mũi Đóa Đóa vốn đã ngừng lại bắt đầu ngo ngoe dục động, trong nháy mắt đôi mắt nhỏ của mọi người liền sáng tỏ.

Thái tử phi, ngài liền thừa nhận đi, thái tử sắc dụ thành công!

Đóa Đóa lời lẽ chính đáng, “Đây thật sự không phải chảy máu mũi, đây chính là trong truyền thuyết. . . . . . chứng nhất giang xuân thủy hướng đông lưu (một dòng xuân thủy chảy về Đông – thơ Lý Dực, tức Nam Đường Hậu Chủ, vua cuối cùng của nước Nam Đường thời Ngũ Đại Thập Quốc)!”

Tay Hoàng Phủ Dật ngừng lại, thiếu chút cười ra tiếng.

Quần chúng vây xem mờ mịt, đều cảm khái, “Tên chứng bệnh này rất có thi ý a.”

“Đó là đương nhiên!”

Đóa Đóa tiếp tục bịa chuyện, “Này. . . . . . Chính là bởi vì thi hứng đại phát, chứng nhất giang xuân thủy hướng đông lưu mới phát tác.”

“. . . . . .” Mọi người cảm thấy cách nói này. . . . . . huyền huyễn.

Nhưng mà bởi vì rất huyền huyễn, tất cả mọi người chưa từng nghe qua, cho nên cảm thấy dường như có thể tin.

Nhan Đóa Đóa thở phào, cảm thấy đã vãn hồi được hình tượng thanh thuần nhỏ bé của mình.

“Tất cả mọi người trở về đi.” Nàng lại đuổi người.

Ô ô, để nàng một mình sám hối chút đi. . . . . .

Đáng tiếc bình thường Đóa Đóa chưa bao giờ ra vẻ kiêu ngạo, thái tử hình như cũng không định đuổi người đi, cho nên quần chúng vây xem càng hiếu kỳ tràn đầy a. . . . . .

 

189. Kiên quyết muốn sắc dụ (5)

“Thái tử phi, ngài không phải thi tính đại phát sao? Làm một bài thơ cho chúng ta nghe đi.”

Cho tới bây giờ chưa từng nghe qua thái tử phi ngâm thơ, tất cả mọi người rất ngạc nhiên.

“. . . . . . Được.” Chắc có thể mượn thơ của người thời trước viết chứ. . . . . .

Đóa Đóa khuôn mặt cao thâm, tưởng tượng một chút cảm giác bảy bước thành thơ, chọn một bài quen thuộc bắt đầu đọc.

“Thiên môn trung đoạn sở giang khai, bích thủy đông lưu chí thử hồi. . . . . .”

Mắt Hoàng Phủ Dật hiện lên ý cười, quay lưng về phía mọi người, giống như quá nóng, vươn tay phe phẩy quạt.

Vạt áo hắn vốn đã hé mở, vừa quạt như thế, vạt áo liền bắt đầu lay động trước mắt Đóa Đóa hoảng a hoảng, lộ ra càng nhiều . . . . . . khụ.

Cho nên sắc dụ mức “cao cấp” hơn bắt đầu . . . . . .

Tiếng “tí tách”  vang lên, Đóa Đóa vốn đang đọc say sưa đột nhiên quên mất lời.

Phù vân nhiều quá, trong óc đã loạn thành một đoàn . . . . . .

“Thế nào Đóa Đóa?” Giọng Hoàng Phủ Dật dịu dàng hỏi.

Bởi vì quay lưng về phía mọi người, nên chỉ có một mình Đóa Đóa có thể nhìn thấy nụ cười xấu xa trên mặt hắn.

Ô ô, không thể để nàng chuẩn bị tâm lý xong mới bắt đầu sắc dụ “cao cấp”  sao. . . . .

Đóa Đóa rơi lệ, mặt đỏ lên, làm sao cũng không đọc ra nổi hai câu thơ còn lại.

Nhưng một câu thơ khác lại luôn chuyển động trong đầu nàng——

“Mãn viên xuân sắc quan bất trụ (cả vườn xuân sắc không che được). . . . . .” Đóa Đóa không ý thức đọc lên câu này.

Ách. . . . . . Mọi người rối rắm.

Quả nhiên là văn hóa không đủ a, sao có cảm giác câu này không kết nối với hai câu trước thế?

Nhất định là bọn họ nghe không hiểu!

Hoàng Phủ Dật cố nhịn cười, “Còn một câu đâu, Đóa Đóa.”

Đóa Đóa căn bản không nghe hắn hỏi gì, chỉ nhìn chằm chằm chút “xuân sắc” trước mắt nàng.

“Quan bất trụ a quan bất trụ. . . . . .”

Mọi người càng rối rắm, một câu cuối cùng này sao càng nghe không hiểu. . . . . .

Ha ha ha. . . . . . Trong lòng Hoàng Phủ Dật cười to, vươn tay ôm lấy nàng, “Đóa Đóa, nàng rất đáng yêu.”

Ách. . . . . .

Bởi vì đột nhiên bị hắn ôm lấy, hồn của Đóa Đóa cuối cùng cũng quay về, cũng ý thức được mình vừa mới nói cái gì.

Không còn mặt mũi nhìn người!

Ô ô, đừng ngăn nàng, nàng muốn đi đập đầu vào đậu hủ!

Cứng rắn đẩy Hoàng Phủ Dật ra, Đóa Đóa một đường chạy như điên đến tiểu trù phòng, cầm lấy khối đậu hủ đập đầu.

 

190. Kiên quyết phải sắc dụ (6)

Đám người vây xem sau khi kinh ngạc chạy như điên theo đều “hiểu rõ” gật đầu.

Thi nhân a. . . . . . Từ xưa tài tử thường làm ra những hành động ngoài dự đoán của mọi người, có lẽ tài nữ cũng vậy!

Ô ô ô. . . . . . Đập đầu vào đậu hủ cũng không xong, lại đập thêm một khối đi!

Đóa Đóa đang chuẩn bị đập tiếp, Hoàng Phủ Dật bật cười giữ chặt nàng.

“Được rồi, mọi người cũng không biết nàng nói gì đâu.”

Giúp Đóa Đóa lau sạch trán, Hoàng Phủ Dật cười an ủi nàng.

Ô ô, nhưng chính nàng biết a!

Nàng cảm thấy thẹn với tiểu đồng chí thuần khiết trong lòng mình! Nàng phải sám hối!

Đóa Đóa bi phẫn nhìn “nụ cười thắng lợi” trên mặt tên đầu sỏ, không thể để “địch thủ” tái tiếp tục càn rỡ như thế, nàng phải phản kích!

Đôi mắt nhỏ bi phẫn đảo tới quần áo hắn.

Y phục của triều đại này vì sao lại là bắt chéo!

Nếu là cổ tròn, xem hắn làm thế nào mở vạt áo!

Thế là đêm đó, Đóa Đóa tìm rất nhiều người giúp, gấp rút làm ra một bộ y phục cổ tròn, sáng sớm hôm sau liền đưa cho Hoàng Phủ Dật.

Nhìn ra ý của nàng, Hoàng Phủ Dật rất bình tĩnh đổi triều phục.

“Ta hiện muốn vào triều sớm.”

“Vậy sau khi trở về đổi.”

Sợ hắn không chịu, Đóa Đóa vội vàng bỏ thêm một câu, “Đây chính là tâm ý!”

Hoàng Phủ Dật nhịn cười gật đầu, “Được.”

Bất quá Đóa Đóa bị lừa n lần, cảm thấy lão công nàng âm hiểm giảo trá không có khả năng dễ dàng đáp ứng như thế.

Cho nên chờ Hoàng Phủ Dật đi rồi, nàng hoả tốc đem giấu hết quần áo hắn.

Hắc hắc hắc. . . . . .

Lâm triều xong, Hoàng Phủ Dật vừa đến cửa Đông cung liền thấy Đóa Đóa mặt cười quỷ dị đứng đằng kia.

“Trở về rồi hả?” Đóa Đóa cười meo meo.

Hắc hắc hắc. . . . . .

Ánh mắt quét đến thùng nước trước mặt Đóa Đóa, mắt Hoàng Phủ Dật xẹt qua ý cười, nhưng vẫn đi qua, trực tiếp đứng trước thùng nước, “Nhớ ta à?”

Hắn cúi đầu hôn, cũng không quản ngoài Đông cung có n người đi qua mở to mắt nhìn.

Thì ra thái tử bọn họ nhiệt tình như thế!

Vì đại kế “báo thù rửa hận” lâu dài, Đóa Đóa nhịn.

Nàng ngọt ngào cười, “Đúng a, nhớ chàng.”

Ngụy trang thật giống, Hoàng Phủ Dật bật cười.

5 thoughts on “Quăng Thái tử đi ngoại tình – Chương 187 +188 +189 +190

  1. Saudo 15/12/2012 lúc 22:41 Reply

    Tks ss đa bo c0g ra edjt bo tr nay.tr hay nka

  2. An An 15/12/2012 lúc 22:42 Reply

    Thanks!!! Ngọt ngào quá, đến ta là quần chúng như ta mà xem còn muốn cười sướng cho cặp đôi này… Mong là lúc nào cũng yên bình thế này, tiểu tam tiểu tứ biến hết đi

  3. kat 15/12/2012 lúc 22:50 Reply

    Xem DD con chiu dung duoc den dau nha ! Thanks em !

  4. Trùng Lazy 15/12/2012 lúc 23:28 Reply

    Hay a. Thanks nàng

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s