Con thỏ nhỏ không ngoan – Chương 47 + 48

047 Thanh âm ư ư a a

Dương Hiểu Thổ chợt phát hiện — hắn chỉ quấn khăn tắm !

“A…”

Đầu tiên cô hô một tiếng kinh ngạc, rồi sau đó vội vàng lấy hai tay che mắt, không dám nhìn, không dám nhìn !

Ô ô ô, hình như có chút chậm, vừa rồi dường như cô thấy hết cả rồi !

Hơn nữa thị lực của cô rất tốt, hai mắt đều là 10/10 ! Ngay cả lông của hắn cũng đếm rõ ràng…

Động tác trẻ con của cô làm Đoan Mộc Thần cười khẽ, “Tiểu Thố Tử, còn xấu hổ à?”

“Anh mặc quần áo vào…”

Đoan Mộc Thần lơ đễnh, nhàn nhạt nói, “Không, tôi quen ngủ như vậy.”

“Cái gì ? Nhưng tôi không có thói quen đó a! Chúng ta đạt thành hiệp nghị rồi, muốn phối hợp cùng nhau diễn trò, vậy chúng ta sẽ phải thông cảm lẫn nhau, anh cũng phải để ý đến cảm giác của tôi, dù sao tôi cũng là người mẹ thuần khiết a !”

Dương Hiểu Thổ nói xong đạo lý rõ ràng, cô nhất định phải thuyết phục hắn !

“Tiểu Thố Tử này, nói đến chuyện phối hợp, tôi nghĩ  đến một chuyện rất quan trọng.”

“Chuyện gì ?”

Hắn ngồi vào bên giường, tiến tới bên tai cô thấp giọng lẩm bẩm, “Tối nay bốn ông già dưới lầu kia nhất định sẽ ở ngoài cửa phòng chúng ta nghe lén.”

Dương Hiểu Thổ tựa hồ không ý thức đến tính nghiêm trọng của chuyện này, cô cười hì hì đáp trả, “Nghe lén mà thôi, có gì đâu? Dù sao cũng là ngủ, sẽ không có tiếng gì a. Anh yên tâm đi, tôi ngủ không ngáy ! Chẳng lẽ anh ngáy ?”

Đoan Mộc Thần cau mày, làm sao cô lại như vậy chứ?!

“Tiểu Thố Tử, bọn họ không phải là muốn nghe trộm tiếng ngáy, mà là — tiếng rên rỉ.”

“A ? Kêu… kêu… trên giường ?”

Dương Hiểu Thổ bị làm cho sợ đến trợn mắt há mồm, “Bọn họ… không thể nào ?”

Đoan Mộc Thần gật đầu khẳng định, “Nhất định sẽ !”

Dương Hiểu Thổ vòng hai cánh tay ôm lấy thân mình, sợ hãi lắc đầu, “Tôi sẽ không kêu… Anh tìm người khác tốt hơn !”

“Cô muốn đổi ý ?”

“Không phải tôi đổi ý, lúc trước anh không nói phải làm cái này a !”

Dương Hiểu Thổ từ từ phát giác mình thật giống như rơi vào trong cạm bẫy vạn kiếp bất phục…

Đoan Mộc Thần tà mị nheo mắt, khóe miệng khẽ mở, “Tiểu Thố Tử, thật ra thì rất đơn giản… Cô chỉ cần làm giống như phối âm là tốt rồi …”

Cô phát run trong lòng …

Phối âm ?

Là cái loại… ư ư a a sao ?

048 Lại làm nghề phối âm

Đang lúc Dương Hiểu Thổ giãy dụa, ngoài cửa phòng truyền đến tiếng xột xoạt.

“Này… sao còn chưa có động tĩnh?”

“Đúng nha, mới vừa rồi ta nghe thấy phòng tắm không còn tiếng nước chảy, khẳng định đã tắm xong rồi, sao còn chưa bắt đầu làm?”

“Suỵt… Trước hết nghe đã… Nói không chừng đang ở giai đoạn dạo đầu…”

“Dạo đầu cũng sẽ có tiếng a, Tiểu Thố Tử làm sao một chút động tĩnh cũng không có a ?”

“Hình như vậy… Rốt cuộc Thần có cố gắng tạo người hay không?”

Bốn ông già trốn ở ngoài cửa nghe lén… Còn bàn tán rối rít.

Mà những gì bọn họ nói đã sớm truyền vào trong phòng, Đoan Mộc Thần cùng Dương Hiểu Thổ cũng thổn thức không dứt.

Dương Hiểu Thổ càng sợ hãi, cô khẩn trương nuốt nước miếng, tay nhỏ bé đụng đụng cánh tay của hắn, nhỏ giọng nói, “Cái kia… phải kêu thật sao ?”

“Dĩ nhiên… Tiểu Thố Tử, cô lên tiếng trước đi.”

“A ? Nhưng mà… Nhưng mà không được nha, rất xấu hổ.”

“Xấu hổ cái gì ? Chẳng qua là diễn trò mà thôi, cô cứ xem như lại làm công việc cũ, làm phối âm đấy.”

Cô thống khổ lắc đầu, “Không… Không được, trước kia tôi làm phối âm cho phim hoạt hình, rất thuần khiết nha! So với lần này khác nhau rất nhiều…”

“Tiểu Thố Tử, người phối âm ưu tú thực sự phải không ngừng khiêu chiến, đột phá cực hạn của mình ! Cô cố gắng một chút coi như nếm trải thử thách mới !”

Đoan Mộc Thần chớp đôi mắt sáng xanh thẳm, cánh môi mị hoặc hơi cong lên, không ngừng đầu độc cô.

Dương Hiểu Thổ lạnh run, “Việc này thật sự không làm được ! Rất mắc cỡ, rất tà ác, rất bất lương, rất mất mặt, rất dễ khiến tôi gặp trở ngại liền ngất xỉu…”

“Suỵt…”

Dương Hiểu Thổ đang lải nhải oán trách, Đoan Mộc Thần bỗng nhiên vươn ngón trỏ ngăn ở bên môi cô.

Sự dán chặt ấm áp làm cho khuôn mặt nhỏ đỏ lên, cô biết điều câm miệng.

Nhìn ánh mắt tà mị của hắn, Dương Hiểu Thổ cố gắng tịnh tâm, tuyệt đối tuyệt đối không thực hiện!

Đoan Mộc Thần dù vội vẫn ung dung thả tay xuống, kéo ngăn kéo ở tủ đầu giường, từ bên trong lấy ra một máy trợ thính.

Dương Hiểu Thổ quay đầu lại dò hỏi, “Máy trợ thính à ? Dùng làm gì ?”

Đoan Mộc Thần nhún nhún vai, nhìn cô một cái, “Tiểu Thố Tử này, cô không chịu phối hợp không phải bởi vì xấu hổ sao ? Sợ tôi nghe được ?”

“Đúng… Đúng vậy thì sao ?”

“Cho nên tôi đeo máy trợ thính, cô tùy tiện phát huy sở trường !”

Oh?

Cách này thật không tệ nha !

Con ngươi Dương Hiểu Thổ đảo vòng vòng, hắc hắc, nếu hắn đeo máy trợ thính, cô nói gì hắn cũng không nghe thấy… Cho nên, cô muốn đầu cơ trục lợi !

7 thoughts on “Con thỏ nhỏ không ngoan – Chương 47 + 48

  1. Nguyen Hong Van 04/03/2013 lúc 12:05 Reply

    truyen nay 2 ngay moi co phai ko ban, mong co chap moi , tks nha

    • Jelly 06/03/2013 lúc 16:01 Reply

      truyện con thỏ post thứ 2,4,6 bạn ạ ^^ nhưng mình đang đợi bạn beta nên sẽ trể 1 chút .bên mình edit cũng dc nhiều rồi ^^

  2. kyuminkm137love 05/03/2013 lúc 21:33 Reply

    tks nàng nha, truyện hay lắm 🙂

    • Jelly 06/03/2013 lúc 16:01 Reply

      hihi cám ơn bạn ,mong bạn ủng hộ blog của mình nhé ^^

  3. Vân 08/03/2013 lúc 13:22 Reply

    ủng hộ truyện này 🙂

  4. tuyết sinh 20/03/2013 lúc 13:49 Reply

    thanks nhé.

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s