Con thỏ nhỏ không ngoan – Chương 55 + 56

546085_244171725727008_2006884108_n

Chương 055 Chứng minh anh rất “uy mãnh “

Dương Hiểu Thố thân thể run rẩy, từ từ lùi về sau…

Ô, cô không nên đi xuống lầu!

Nếu không nhất định cô sẽ bị bọn họ chất vấn!

Dương Hiểu Thố kìm nén bực bội, chậm rãi lui về phía sau, bỗng nhiên cảm giác được phía sau truyền đến hơi thở ấm áp quen thuộc.

Đột nhiên quay đầu lại, cô cũng thở mạnh ra, “Hí… Anh… Anh cũng nghe thấy rồi?”

Cô hoảng sợ nhìn Đoan Mộc Thần, anh nhướng mày ý bảo cô theo anh lên lầu.

Dương Hiểu Thố lo sợ bất an đi theo phía sau anh, trở lại gian phòng trên lầu.

Mười ngón tay cô đan vào nhau giống như tâm tình rối ren của cô trong lúc này.

Mà Đoan Mộc Thần đã ngồi ngay ngắn ở trên ghế sa lon, lạnh lùng mỉm cười, thứ duy nhất có thể biểu đạt ra tâm tư anh giờ phút này chính là gân xanh nổi lên trên thái dương anh.

Dương Hiểu Thố rất may mắn, cũng thật bất hạnh thấy được…

Đoan Mộc Thần nheo lại mắt thấy bộ dáng cô xấu hổ, trong lòng chợt nổi ý muốn chọc ghẹo.

“Tiểu Thố, cô cũng nghe thấy rồi, cô đã gây ra thương tổn rất lớn đối với  thanh danh cùng tôn nghiêm của tôi, cô có lời gì để nói?”

Dương Hiểu Thố cúi đầu, nhỏ giọng đáp trả, “Tôi không có lời nào để nói.”

“Không có lời nào để nói là có thể xong hết mọi chuyện?”

“Tôi… Tôi không nghĩ xong hết mọi chuyện a, không phải là tôi đã đáp ứng anh tối nay cố phối hợp kêu thật tốt đấy sao? Đã  quyết định như vậy rồi, ban ngày tôi sẽ cố gắng nghiên cứu, tôi sẽ luyện tập trước mấy lần, buổi tối nhất định sẽ thành công! Tôi sẽ cố gắng kêu thật mềm yếu… Nhất định sẽ khiến tất cả mọi người biết anh “uy mãnh” đến cỡ nào… Như vậy được chưa?”

Dương Hiểu Thố mặc dù không tình nguyện nhưng không thể không cúi đầu, chẳng qua là cô rất vô dụng vừa nói vừa đỏ mặt.

“Ừ, cô phải cố gắng hết sức!”

Cô biết điều gật đầu, “Tôi sẽ…”

“Đúng rồi, Tiểu Thố, cô nói cô muốn cố gắng nghiên cứu, có thể nói rõ cô sẽ nghiên cứu cái gì không?”

“A? Cái này… Không cần anh lo, tôi có cách!”

“Cô có cách? Cách gì?”

“Ai u, nói ra anh cũng không hiểu… Thật ra tôi có một số tài liệu làm tư liệu sống, anh đừng quản nữa…”

Đoan Mộc Thần nghi hoặc nhìn cô, khóe miệng chứa đựng một tia cười nhạt, “Tiểu Thố, cô còn muốn đùa à!”

“Tôi nào dám đùa! Hừ, tại sao luôn hoài nghi tôi?”

Dương Hiểu Thố tức giận chỉ trích, chẳng lẽ anh không có nghe nói cái gì gọi là “biết sai có thể sửa” sao?

Hừ, một chút độ lượng cũng không có, đồ đàn ông hẹp hòi!

Xem ra cô chỉ có thể dùng “thành quả” để chứng minh!

Dương Hiểu Thố tàn bạo cắn cái miệng nhỏ nanh, cô quyết định —

Một là muốn “chuộc tội”, hai là  muốn chứng minh ” tính chuyên nghiệp” của mình!

Chương 056 Phòng trọ cất đồ dùng tình thú

Dương Hiểu Thố quơ quả đấm nhỏ vì mình cố gắng reo hò, “Dương Hiểu Thố, cố lên cố lên! Tuyệt đối không thể thất bại nha!”

Khích lệ mình, Dương Hiểu Thố xoay người trở lại gian phòng nhỏ của mình, hơn nữa còn hung hăng khóa cửa!

Rống… Chuyện kế tiếp rất mất thể diện, phải giữ bí mật!

Dương Hiểu Thố bấm điện thoại gọi Chu Mạt Mạt.

Rất lâu sau đối phương mới mơ hồ trả lời, “Ai đó?”

“Mạt Mạt, mình là Tiểu Thố!”

“Cái gì? Tiểu Thố! Cậu muốn chết phải không? Không biết chúng ta khác biệt múi giờ sao?! Dám can đảm hơn nửa đêm đánh thức mình?!”

“Mạt Mạt… Đừng nóng giận, mình có việc gấp cần cậu giúp đỡ”

“Hừ! Mình biết dù cậu có rảnh rỗi cũng sẽ không chủ động gọi điện thoại cho mình.”

“Ai u, Mạt Mạt, cậu nói như vậy làm mình rất đau lòng nha. Bởi vì mình muốn tiết kiệm tiền điện thoại, chứ thật sự mình rất nhớ cậu!”

“Đừng giả vờ nữa! Tiểu Thố, không phải bây giờ cậu tìm được cha cho con mình rồi sao? Tiền điện thoại đương nhiên là để anh trả!”

“Cái gì? Mình tìm được anh lúc nào, là anh đem mình đào lên mới đúng?”

“Mặc kệ, bây giờ cậu có ăn có uống có chỗ ở, không phải là rất tốt đấy sao?”

“Mạt Mạt, không nói những chuyện linh tinh này, mình gọi điện thoại cho cậu là muốn hỏi cậu một chút, trước kia phòng trọ cậu dùng cất đồ dùng tình thú giờ có còn hay không?”

“Cái gì? Cậu hỏi cái này để làm gì?”

“Ách… Mình có việc cần dùng!”

Chu Mạt Mạt phát ra tiếng cười quỷ dị, “Hừ hừ… Tiểu Thố, thành thật khai báo, có phải cậu cùng cha Tiểu Hàng có phát triển rồi hay không? Cũng cần dùng đến đồ dùng tình thú rồi? Wow, rất kịch liệt nha!”

“Bậy bạ… Không phải là như vậy! Chu Mạt Mạt, mình cảnh cáo cậu, không cho đoán mò!”

“Đoán mò? Vậy cậu nói a, cậu hỏi đồ dùng tình thú làm gì?”

“Mình phải giúp anh lấy lại sức mạnh!”

“Cái gì???!”

Chu Mạt Mạt vừa hiểu lầm!

“Tiểu Thố, không phải ý cậu muốn nói, cha Tiểu Hàng tuổi còn trẻ mà đã không được sao?”

Dương Hiểu Thố trên trán bốc lên ba đường hắc tuyến, cô rống giận, “Không phải là như vậy!”

Cô thật sự không cách nào tưởng tượng nếu để lời đồn này tiếp tục khuếch tán, cuối cùng Đoan Mộc Thần sẽ dùng thủ đoạn gì để “thu thập” cô!

Rống giận xong, Dương Hiểu Thố đem chuyện đã xảy ra từ đầu tới đuôi kể rõ…

Trò khôi hài nghiêng trời lệch đất này khiến Chu Mạt Mạt nghe được ôm bụng cười to, “Ha ha ha… Ha ha ha… Tiểu Thố… A, không được… Ha hả… Mình cười đến đau bụng…”

Dương Hiểu Thố đen mặt, phồng mang trợn má, hung hăng  nói, “Chu Mạt Mạt! Không cho cười, nhanh vào việc chính!”

“Ha hả… A, được… Cái kia, mình còn giữ một ít hàng, cậu cần gì cứ nói?”

One thought on “Con thỏ nhỏ không ngoan – Chương 55 + 56

  1. Vân 18/03/2013 lúc 12:18 Reply

    tem nhé ^^~

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s