Con thỏ nhỏ không ngoan – Chương 63 + 64

Flowers_bloom_for_you___Violet_by_hybrid_angel14

Chương 063 Tư Đồ Triệt lớn lối

Cô sợ hãi vươn cánh tay nhỏ bé giật nhẹ ống tay áo Đoan Mộc Thần, bộ dáng tìm kiếm sự bảo vệ trông rất là đáng thương.

Đoan Mộc Thần nhìn Dương Hiểu Thố hiếm khi có được bộ dáng ngoan ngoãn, cười nhạt, “Tiểu Thố, đừng sợ. Tư Đồ Triệt người này tuy nói năng chua ngoa nhưng tâm đậu hũ, hơn nữa y thuật của anh rất cao, cổ họng của cô nhất định sẽ khỏi rất nhanh.”

Đoan Mộc Thần dịu dàng an ủi làm cho đáy lòng Dương Hiểu Thố dâng lên một cỗ ấm áp, có lẽ người đang ngã bệnh đặc biệt yếu ớt, cô nghĩ có lẽ chính là như vậy…

Hành động thâm tình của hai người khiến Tư Đồ Triệt đứng ở bên cạnh trợn tròn mắt, bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là nhượng bộ, ra tay cứu chữa…

Tư Đồ Triệt nhanh nhẹn viết ra một đơn thuốc, dùng động tác anh tuấn đem đơn thuốc “phi” cho Đoan Mộc Thần, thế công bén nhọn có thể so với phi đao!

Đoan Mộc Thần nhẹ nhàng đón lấy đơn thuốc, đôi mắt sáng đảo qua, quả thật là cao thủ dùng thuốc!

Tư Đồ Triệt ngắm nghía Dương Hiểu Thố, lại nhìn thoáng qua bạn tốt của mình, khóe môi nở nụ cười mập mờ.

Nụ cười của anh rất rực rỡ, nhưng cũng rất kinh khủng…

Đây là trực giác của Dương Hiểu Thố, thầy thuốc này thật đúng là “dọa người” nha!

Tư Đồ Triệt dựa sát vào Đoan Mộc Thần khẽ rỉ tai  “Ha ha, huynh đệ, xem ra cậu thích loại này? Cậu nên kiềm chế một chút, người ta là  tiểu nữ sinh thể lực có hạn, đừng làm cô ấy mệt muốn chết, cổ họng cũng la tắt tiếng, cậu cũng mất đi không ít niềm vui thú a… Ha ha ha…”

Tư Đồ Triệt cười đến điên cuồng, khiến Đoan Mộc Thần sắc mặt xanh mét!

Tư Đồ Triệt chết tiệt, anh y thuật thật cao minh, ngay cả nguyên nhân Tiểu Thố vì sao tắt tiếng cũng biết?!

Tư Đồ Triệt cười nghênh ngang rời đi, Dương Hiểu Thố rướn cổ lên nhìn bóng lưng anh biến mất, thở phào nhẹ nhõm.

Cô cầm lấy bút viết lên một tờ giấy nhỏ đưa cho Đoan Mộc Thần —

“Bác sĩ này rất kinh khủng! Tôi cảm thấy anh ta cười rất giả tạo, rất quỷ dị…”

Đoan Mộc Thần mím môi cười một tiếng, “Tiểu Thố, cô nhìn người rất chuẩn, Tư Đồ Triệt người này thuộc dạng miệng nam mô bụng một bồ dao găm, là loại ăn tươi nuốt sống chủ nhân đấy!”

Dương Hiểu Thố chớp  mắt mấy cái, khẽ mỉm cười, rất là đồng ý cách đánh giá của anh!

Bỗng nhiên Dương Hiểu Thố lại nghĩ tới một vấn đề rất nghiêm trọng, nàng múa bút thành văn —

“Cái kia… Tư Đồ Triệt xem bệnh thật mắc như vậy? Một lần tốn một triệu năm trăm ngàn?! Xong đời, đem tôi bán cũng không được nhiều tiền như vậy!”

Đoan Mộc Thần nhìn tờ giấy thấy buồn cười, khẽ cười nói, “Anh không dám thu tiền của tôi!”

Dương Hiểu Thố nghi hoặc chớp mắt mấy cái, không hiểu.

Đoan Mộc Thần nhìn bộ dáng cô u mê, sinh lòng yêu thương, “Tiểu Thố, cô nằm xuống nghỉ ngơi một chút đi, tôi sai quản gia đi mua thuốc.”

Cô gật đầu ngoan ngoãn.

Sau khi Đoan Mộc Thần ra ngoài, Dương Hiểu Thố một mình nằm trên giường rộng, mắt mở thật to nhìn trần nhà, trong đầu không ngừng tự hỏi, suy tư.

Ai u, sao anh bỗng nhiên trở nên dịu dàng như thế? Làm cho cô bắt đầu ảo tưởng rồi!

Hì hì, lần này có phải là cô trong họa gặp  phúc” hay không?

Ai nha, chán quá!

Cô đang mơ tưởng cái gì vậy? Anh đẹp trai như vậy, vừa có tiền lại có địa vị, cô chỉ là một nữ bộc nho nhỏ, căn bản không thể nào!

Nha… Có chút cảm giác rầu rĩ…

Coi như hết, trở về thực tế, nhất định anh muốn chăm sóc tốt lúc cô ngã bệnh, để cô mau khỏe tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ rên rỉ…

Azzz, đúng rồi, anh vốn là người ghê tởm như vậy!

Trong đầu Dương Hiểu Thố vừa mới có chút ảo tưởng màu hồng liền lập tức biến mất toàn bộ…

++++++++++++++

Sau khi Tư Đồ Triệt xem bệnh, Dương Hiểu Thố uống thuốc xong quả nhiên khôi phục thật nhanh.

Wow, cô lại có thể nói chuyện rồi!

Bất kể nói thế nào, sau lần Dương Hiểu Thố ngã bệnh, trong lòng cô cảm kích Đoan Mộc Thần rất nhiều.

Dương Hiểu Thố sáng sớm liền bò dậy khỏi giường, nhanh chóng rửa mặt, đeo tạp dề, liền nhẹ nhàng chạy vào bếp.

“Cái gì? Đã có người rồi?”

Dương Hiểu Thố nhìn lại thấy bà Ruth, người đứng đầu nhà bếp cùng một hàng sáu người, đang khí thế ngất trời chuẩn bị bữa ăn sáng.

“Bà Ruth? Sao hôm nay dậy sớm vậy?”

Bà Ruth nhìn Dương Hiểu Thố, cười tủm tỉm trả lời cô, ” Hiểu Thổ tiểu thư, cô cũng dậy sớm nha.”

“Ha ha… Cháu nghĩ muốn báo đáp chủ nhân đã chăm sóc cho cháu lúc bệnh.”

Bà Ruth gật đầu rất hài lòng, bà rất thích tiểu nha đầu khả ái này.

” Hiểu Thổ tiểu thư, cô muốn đích thân làm bữa sáng cho chủ nhân sao?”

“Đúng vậy… Bình thường cháu chỉ biết pha cà phê, hôm nay muốn làm chút điểm tâm… Không biết có được hay không ạ?”

“Dĩ nhiên là được rồi. Hiểu Thổ tiểu thư, tôi có thể giúp cô.”

“Cảm ơn bà Ruth. Hì hì… Thật ra thì cháu không biết gì, nhờ bà chỉ bảo nhiều hơn!”

“Không thành vấn đề.”

Dương Hiểu Thố bắt đầu vén tay áo lên, chuẩn bị “biểu hiện tốt”!

Chương 064 Tiểu Thố báo ân

Trong nháy mắt bà Ruth đã nhào xong bột, khiến Dương Hiểu Thố rất là vui mừng.

“Wow, bà thật là lợi hại! Quá tuyệt vời, bà Ruth, bà nhất định phải dạy cháu nha!”

“Được, Hiểu Thổ tiểu thư, hôm nay chúng ta cần làm nhiều một chút, chuẩn bị cho chủ nhân cùng bốn vị lão nhân mang theo khi đi ngoại ô.”

“Đi ngoại ô?”

“Đúng vậy a, tối hôm qua tôi được người báo, cho nên hôm nay mới rời giường sớm mười lăm phút.”

“Thì ra là như vậy…”

Tâm Dương Hiểu Thố bỗng nhiên có chút không thoải mái, sao anh không báo cho cô? Cho dù anh nói, cô cũng không nói muốn đi theo nha… Chẳng lẽ ngay cả quyền cảm kích cô cũng không có sao?

Tự nhiên không vui, Dương Hiểu Thố áp chế thất vọng dưới đáy lòng, ngẩng đầu mỉm cười, “Bà Ruth, chúng ta bắt đầu đi! Cháu muốn tự tay làm một đĩa điểm tâm báo đáp chủ nhân!”

“Được, Hiểu Thổ tiểu thư cố gắng lên!”

“Dạ!”

Dương Hiểu Thố được bà Ruth hướng dẫn, vươn tay nhỏ bé cầm lấy một khối bột, đặt ở lòng bàn tay, mềm mại nắm nắm…

Cô vừa làm vừa mơ tưởng bộ dạng Đoan Mộc Thần khi ăn vào những thứ điểm tâm này…

Dần dần, độ cong nơi khóe miệng bắt đầu gia tăng, nụ cười rực rỡ hiện đầy khuôn mặt nhỏ nanh…

++++++++++++++++++++

Trước bàn ăn.

Mọi người cúi đầu thưởng thức bữa ăn sáng thịnh soạn, Dương Hiểu Thố cũng ăn nhưng không thấy ngon.

Cô vẫn đang suy nghĩ, dùng ánh mắt len lén liếc Đoan Mộc Thần.

Ai u, sao anh vẫn uống cà phê a, một miếng điểm tâm cũng không ăn!

Để cho bốn ông già bên cạnh ăn được món ngon!

Aaaaa…

Dương Hiểu Thố cẩn thận ngó chừng chỗ điểm tâm còn lại trong mâm, ai u, những thứ không tròn không dẹp, xấu xấu kia chính là do cô làm…

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8…

A?!

Số lượng kia làm sao a!

Một cái cũng không bị ăn mất?!

Trong lòng Dương Hiểu Thố có chút thất vọng, tuy cô làm có chút khó coi, nhưng như vậy đã bị ghét bỏ rồi!

Cô càng nghĩ càng tức giận, vươn cánh tay nhỏ, sạot soạt soạt… Liên tiếp cầm ba miếng điểm tâm của mình làm!

Mở miệng… Trong đầu buồn bực bắt đầu ăn!

Đoan Mộc Thần liếc mắt nhìn nàng, không nhịn được nhắc nhở, “Tiểu Thố, cô ăn chậm một chút, coi chừng nghẹn.”

“Uhm…”

Dương Hiểu Thố ra sức nuốt xuống ba miếng điểm tâm, sau đó đưa tay che bụng mình, ô, ăn no quá!

Tiểu Hàng ở bên cạnh Dương Hiểu Thố thấy biểu hiện của cô khác thường, nhỏ giọng hỏi, “Mẹ, mẹ ăn rất nhanh nha!”

“Ách… Ha ha… Mẹ đói bụng mới như vậy…”

Tiểu Hàng liếc điểm tâm trong mâm, hoài nghi hỏi, “Mẹ, điểm tâm kia ăn ngon không?”

“Hả?! Ách… cũng tạm.”

Dương Hiểu Thố nói có chút chột dạ. Thật ra thì mùi vị cùng ngoại hình đều giống nhau, hỏng bét!

Tiểu Hàng bắt đầu nóng lòng muốn thử, nó cũng vươn tay ra cầm lấy một miếng điểm tâm, chậm rãi há mồm ra, nhẹ cắn một cái…

Dương Hiểu Thố kêu thầm trong lòng, Tiểu Hàng, đừng ăn nữa! Mẹ thừa nhận, rất khó ăn… Con đừng ăn nữa, cẩn thận tiêu hóa không tốt a…

Dương Hiểu Thố trên trán toát ra ba đường hắc tuyến, nhưng vào lúc này Tiểu Hàng lộ ra một nụ cười thật to, ghé tới bên tai cô nhỏ giọng nói, “Hắc hắc… Mẹ, mẹ làm điểm tâm quả thật ăn không ngon lắm, nhưng mà con sẽ ăn hết. Chỉ cần là mẹ làm, con đều thích!”

Vừa nói, Tiểu Hàng còn hướng về phía cô chớp mắt, bộ dáng thú vị khiến Dương Hiểu Thố cũng nhịn không được hé miệng cười trộm, đứa nhỏ này rất hiểu chuyện còn biết an ủi cô nữa!

Đôi mắt Tiểu Hàng xem xét một vòng, siêu cấp lấy lòng tiến tới bên cạnh Đoan Mộc Thần, cầm lấy một miếng điểm tâm đưa đến bên miệng anh, “Cha, cha cũng ăn một cái đi!”

Con trai đích thân đút điểm tâm cho, có thể nào không ăn?

Đoan Mộc Thần mở to miệng, cắn điểm tâm, cau mày đem nó ăn hết…

Hắc hắc, thành công!

Tiểu Hàng len lén ra dấu cho Dương Hiểu Thố một chữ “V” tanhg lợi, rốt cuộc cũng thành công!

Bộ dạng lén lút của hai mẹ con bị Đoan Mộc Thần nhìn thấy, anh không nhịn được môi mỏng khẽ nhếch một nụ cười nhàn nhạt…

++++++++++++++

Sau bữa sáng, Dương Hiểu Thố liếc một vòng, phát hiện Đoan Mộc Thần hình như định đi ra ngoài, lúc này cô mới hơi yên tâm.

Kiễng chân, cô len lén tiến vào phòng Tiểu Hàng.

“Tiểu Hàng…”

“Mẹ!”

Dương Hiểu Thố trước tặng cho con trai một cái ôm thật to, sau đó là một môi thơm!

“Tiểu Hàng, biểu hiện mới vừa rồi của con không tệ nha, con thật thông minh!”

“Hì hì… Con biết những thứ điểm tâm kia là mẹ tự mình làm, con cùng cha dĩ nhiên cũng muốn thưởng thức!

“Ừ, bảo bối thật ngoan.”

“Nhưng mà mẹ này, sau này mẹ cố gắng làm ngon hơn một chút nữa, như vậy con mới có thể hướng cha đẩy mạnh tiêu thụ.”

“Ách…” Dương Hiểu Thố cảm thấy rất lúng túng, lại bị con trai giễu cợt?!

4 thoughts on “Con thỏ nhỏ không ngoan – Chương 63 + 64

  1. Vân 03/04/2013 lúc 09:57 Reply

    ta đã trở lại ,tem nào ~~ cám ơn các nàng nhé ^_^

  2. hankyunghee 03/04/2013 lúc 10:58 Reply

    Tiểu Hằng dễ thưôg quá nha. cảm ơn ss ^___^

    • Jelly 11/04/2013 lúc 14:14 Reply

      hihi thế thì ủng hộ ss nhiều nhé🙂

  3. tuyết sinh 12/04/2013 lúc 21:32 Reply

    thanks nàng nha

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s