Vợ trước đói như sói – Chương 2.2

6cFHmeq

Edit : Lisa

Beta : Jenny Kún

Chương 2.2

-0-

– Em về rồi đây.

Đã ngồi trong sảnh đợi từ sớm, nghe thấy tiếng cô em gái, Đan Thủy Doanh vội vàng đi tới cửa. Thấy chỉ có một mình Thủy Dao đến thì ngạc nhiên.

– Hướng Hòe đâu? Sao không thấy đi cùng em?

Hôm nay hai vợ chồng em gái sẽ về nhà thăm bố mẹ, lúc trước hai đứa nó đã nói như vậy.

– Tại lúc đi “Tuần trăng mật”, công việc tồn đọng lại nhiều quá, làm không kịp, cho nên em về thăm nhà trước.

Tay xách nách mang túi lớn, túi nhỏ, Thủy Dao tươi cười nói:

– Chị cứ yên tâm. Anh ấy có dặn em mua quà cho mọi người nè.

Nhìn mấy túi quà kia, Thủy Doanh có cảm giác lo âu về cuộc sống sau này của vợ chồng em gái.

Giả vờ không nhận ra sự lo lắng trong mắt chị gái, Thủy Dao ồn ào vào nhà, tiện tay vứt áo khoác ngoài sáng một bên, làm nhũ mẫu theo sau “hầu” cô phải lắc đầu.

– Á Á! Em  chết vì đói mất! Nhanh nhanh nhanh! Ăn cơm đi!

– Chờ tí, để chị gọi bố mẹ xuống nhà ăn cùng luôn.

Bố mẹ hai chị em cô ở nước ngoài đã lâu,  nhân dịp này hai người họ mới về nước.

– Tuyệt quá!

Thủy Dao kêu lên sung sướng. Trên bàn ăn toàn là món ưa thích của cô. Không kìm chế nổi, cô cầm đôi đũa lên, gắp một miếng cho vào miệng.

Đan Thủy Doanh đi đến, vỗ nhẹ đầu em gái, vừa tức vừa buồn cười vì dáng ăn thô lỗ của em gái.

– Gì thế này? Chắc Hướng Hòe không cho em ăn, nên mới trở nên tham ăn như thế này hà?

Liếc mắt nhìn quanh, thấy bố mẹ chưa xuống dưới, Thủy Dao mới nói:

– Chị à, chị thừa biết mỗi lần em ăn cùng với anh ấy, em đều ăn rất ít mà.

Đan Thủy Doanh không thể tin nhìn em gái:

– Ăn rất ít! Ý em là, trước mặt nó em vẫn còn làm bộ hả?!

Cứ nghĩ, sau khi lấy nhau, em gái cô đã lựa thời điểm thích hợp nói ra mọi chuyện với Hướng Hòe. Nếu không, thì khi sống với nhau, anh ta cũng có thể chú ý, nhận ra được bản tính thật sự của em gái cô. Cô chưa bao giờ lường đến trường hợp, em gái cô vẫn còn tiếp tục sống cuộc sống hai mặt như thế này.   

– Làm bộ gì chứ, đâu có nghiêm trọng như thế! Em chỉ là muốn giữ hình tượng của một quý cô trước mặt anh ấy thôi mà! Đương nhiên là không thể ăn quá nhiều rồi!

– Nhưng… Chị nghĩ, sau khi làm đám cưới, em đã nói “việc này” với nó rồi chứ.

Cứ phải giả vờ như vậy thì quá mệt đi.

Ra vẻ không thèm bận tâm, Thủy Dao khẽ ngẩng đầu lên, phất phất tay:

– Ây Ây! Không phải người ta vẫn hay nói rằng, vợ chồng mới cưới sẽ luôn có một khoảng thời gian để “cọ xát” với nhau hay sao? Hiện tại tụi em là đang ở thời kì “cọ xát” đó đấy. Dĩ nhiên là mọi khuyết điểm không thể cùng lúc lộ hết ra ngoài được rồi. Qua một thời gian thì mọi chuyện sẽ đâu vào đấy cả thôi mà.

Đan Thủy Doanh còn muốn nói thêm nữa, nhưng bố mẹ cô đã xuống dưới, họ mà nghe thấy chuyện thì hỏng bét.

– Cái gì mà qua một thời gian mọi chuyện sẽ đâu vào đấy?

Mẹ cô hỏi.

Thấy bà chị mình mở miệng định trả lời, Thủy Dao dùng ánh mắt ngăn lại. Cô nhìn mẹ, tươi cười giải thích:

– Không có gì đâu ạ. Chị vừa hỏi con sao không thấy Hướng Hòe về cùng, con bảo với chị là Hướng Hòe đang phải chịu án “tử”. Thời gian này công việc của anh ấy rất bề bộn, qua một thời gian mọi chuyện sẽ đâu vào đấy cả thôi.

– Ồ.

Mẹ cô bị thuyết phục nhanh chóng bởi lời giải thích hợp tình hợp lí.

– Dù công việc có bận thế nào, lần sau, con phải bảo nó cùng về đây ăn một bữa cơm, hiểu không?

Ông bố gia trưởng của cô nghiêm túc nói.

– Vâng, vâng ạ. Con sẽ bảo với anh ấy.

Thủy Dao vội vã trả lời, đôi mắt to ngập nước của cô đang hướng đến đĩa thịt nướng trên bàn.

– Thật là! Đã lập gia đình rồi mà vẫn còn tham ăn như vậy.

Mẹ buồn cười nhìn cô.

– Rồi, ăn cơm đi.

Bố mẹ và Thủy Dao lập tức hướng sự chú ý lên bàn thức ăn trước mặt. Thủy Doanh khẽ thở dài. Cô hướng đôi mắt âu lo về phía cô em gái đang vì đống đồ ăn mà la hét ỏm tỏi. A~ Cô hy vọng mọi chuyện thực sự chỉ đơn giản như lời em cô đã nói.

-0-

Thủy Dao bắt đầu tàng trữ lương thực trong nhà. Do không dám đụng đến tiền chồng cho, cho nên chỗ tiền cô có trước khi kết hôn đang cạn dần. Chưa đầy một tháng, cô nhận ra một sự thật phũ phàng, đồ ăn vặt cô có thể mua càng lúc càng ít, lương thực dự trữ của đang cô có nguy cơ cạn kiệt.

Mỗi ngày ở nhà, ăn đồ ăn được “tàng trữ”, hết xem tivi rồi lại chơi điện tử, cuộc sống thật vô vị. Trong một bữa ăn tối, cô thương lượng với chồng, cô muốn đi làm.

Trước khi kết hôn, cô nói gì chồng cô cũng OK. Thế cho nên lúc Kê Hướng Hoe đập tan đề nghị đó, cô thực sự bất ngờ.

– Không cho đi ra ngoài đi làm.

Kê Hướng Hòe lạnh lùng nói. Vợ anh là thiên kim nhà giàu, bằng cấp cao, nhưng lại không có kinh nghiệm làm việc, cô trông còn rất yếu đuối nữa, có thể làm nổi việc gì cơ chứ? Huống hồ, anh không muốn vợ anh phải làm việc vất vả ở bên ngoài. Công việc duy nhất anh muốn vợ anh làm đó là cùng anh tham dự mấy buổi tiệc lớn nhỏ thôi.

– Vì sao?

Cố gắng nén lại ý muốn chất vấn của mình, Thủy Dao dùng ngữ điệu yếu đuối hỏi lại.

– Em chưa có kinh nghiệm, ra ngoài làm việc sẽ rất nguy hiểm, nếu không may bị người ta lừa thì tính sao?

– Không sao, em sẽ cẩn thận. Với lại em cũng có kinh nghiệm thực tập lúc đi học mà.

Thủy Dao cố thuyết phục chồng.

Lần đầu tiên thấy vợ không nghe lời, Kê Hướng Hòe không kiên nhẫn buông đũa, nhìn thẳng vào mắt Thủy Dao, từ tốn lặp lại quyết định của anh.

– Anh đã nói, không cho em đi ra ngoài đi làm, thế đó.

Bản án đã tuyên, “bị can” không có quyền “kháng án”.

Nắm tay thành đấm, Thủy Dao vẫn còn muốn ý kiến ý cò nữa, nhưng nhìn vẻ kiên quyết trên mặt chồng, cô đành ủ rủ cúi đầu, có nói gì thêm cũng vô ích.

Nếu là bình thường, Thủy Dao đã hất bàn đập bát, không để “ý kiến” gì đó kìm hãm cô. Nhưng mà… lúc này cô không làm thế được. Cô đang là một người vợ cao thượng, hiểu lí lẽ, chồng nói đi đằng Đông, cô sẽ không dám đi đằng Tây. Cô nghiến răng nghiến lợi, nhịn.

Chỉ là, sự nhẫn nhịu chịu đựng đó của Thủy Dao vẫn không thể kéo dài thời gian yêu thương ngọi ngào của hai vợ chồng.

Thủy Dao phải chịu đựng cơn đói trong thời gian dài do lương thực dự trữ trong nhà sắp cạn queo. Nhiều lần, tính cách táo bạo của cô suýt tí nữ thì bộc phát ra trước mặt chồng. Không hiểu dạo này chồng cô bận cái gì mà luôn tỏ ra vội vã. Trước lúc lấy nhau, cô và Hướng Hòe luôn bên nhau. Sau này, anh tỏ ra rất bình thường mỗi khi về trễ. Hai ba ngày hai vợ chồng cô không thấy mặt nhau cũng là điều bình thường. 

Lấy nhau được hai tháng, sau một lần tham dự tiệc với chồng trở về, Thủy Dao mỏi mệt ngồi ở mé giường, đôi mắt to linh hoạt đã mất đi ánh sáng rực rỡ vốn có. “Không được rồi, mình sắp không chịu nổi nữa rồi!” Cơn đói đang tàn phá dần sức sống trong cô. Chuyện trò với mấy bà phu nhân thì cô không có hứng thú, cho nên, cô đều tự nhốt mình ngơ ngẩn trong nhà, đợi chồng đi làm về, hoặc là độc chiếm cái giường đến ngày hôm sau.

Đợi thật lâu cuối cùng chồng cũng về, nhưng cuộc sống của hai người không thắm thiết như trước khi cưới. Ngoài chuyện sinh hoạt vợ chồng, chỉ còn lại công việc và những cuộc tiếp điện thoại. Những lúc cơ thể hai người trần trụi tiếp xúc với nhau, cô cũng phải đè nén sự nhiệt tình của mình, bởi cô chưa từng quên, cô đang phải sắm vai một quý cô – giờ là quý phu nhân.

Dạo này, Thủy Dao phát hiện ra, hai vợ chồng cô bắt đầu có khoảng cách. Cô sợ hãi dứng lên, không biết phải làm sao. Chỉ mới sau hai tháng lấy nhau, cô đã bắt đầu thấy mỏi mệt, muốn sống hơn mười năm với Hướng Hòe, không biết có khả  năng không nữa. Chỉ mới nghĩ đến điều này, toàn thân cô đã thấy ớn lạnh.

Cuộc đối thoại trong thời gian cô về nhà mẹ để lại hiện lên trong đầu.

2 thoughts on “Vợ trước đói như sói – Chương 2.2

  1. lilykim1891 01/08/2013 lúc 10:12 Reply

    tks

  2. Vân 01/08/2013 lúc 20:07 Reply

    cám ơn bạn nhé ^^ ,hóng quá đi🙂

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s