Vợ trước đói như sói – Chương 4.1

39c1502643eeb57109a57d6455c0ff26-d491ace

Giờ mình mới có thời gian rảnh xem và post chương 4 lên và trong ngày mai mình post phần còn lại của chương 4 ^^ .Xin lỗi mọi người nhé . Trong ngày lễ mình sẽ đọc lại chương 5 rồi post cho mọi người . Nào hãy cmt và like để ủng hộ nhé hihi.

Edit : Lisa

Beta : nuhongbanmai50924

Chương 4.1

Một năm sau

Một tiệm ăn gia đình được trang trí khéo léo, khoảng sân vườn được bao bọc bởi những bụi cây xanh tốt cùng hàng rào gỗ, mang phong cách cổ điển đặc trưng của vùng nông thôn nước Pháp. Trước cổng có treo một tấm bảng hiệu bằng gỗ, được trang trí với gam màu nhẹ nhàng, đơn giản với cái tên “Elaine”. Trên cửa ra vào được đính một quả chuông nho nhỏ, mỗi khi khách ghé vào tiệm, sẽ phát ra những tiếng kêu leng keng vui tai, báo cho chủ tiệm có khách đến.

Tiệm gia đình kiểu Pháp này vừa mới được nâng cấp và khai trương ba tháng trước. Trong tiệm ăn, ngoài hai nhân viên phục vụ bên ngoài là nam ra, còn lại tất cả đều là nữ. Chủ tiệm cũng rất vui tính, cô hay lúc lắc đuôi tóc dài buộc đuôi ngựa của mình, chạy ra chạy vào, lấy tiếng cười nhiệt tình để chào đón khách.

Dĩ nhiên tiệm cũng phục vụ các món ăn truyền thống của Pháp như các nhà hàng khác, giá cả cũng vì thế mà cũng khá cao. Nhưng nhờ có phòng ăn với không gian thoải mái, nên từ khi Elaine khai trương đến nay, doanh thu càng ngày càng tốt. Vào giờ cao điểm, thường khó có thể tìm được một phòng trống.

Ngoài cửa sổ tràn ngập màu sắc xanh, cây cối theo làn gió mùa hạ nhẹ nhàng lay động. Bên trong phòng ăn với gam màu nhẹ nhàng cổ điển, tràn ngập mùi thơm phưng phức của đồ ăn và tiếng cười đùa, trò chuyện của thực khách. Tất cả đều tốt đẹp làm Đan Thủy Doanh muốn giúp nhưng không biết phải làm gì, đành ngồi bên của sổ nhìn mọi người.

“Hi! Chị, đến đây sao lại không bảo Tiểu Uông báo trước cho em một tiếng? Em có thể cho người chuẩn bị trước mấy khối macaron để cho chị uống trà, khỏi phải ngồi chờ như thế này.” Đan Thủy Dao nhìn thấy chị mình liền kéo ghế ngồi xuống, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn lấm tấm mồ hôi do bận rộn.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của em gái, Đan Thủy Doanh thầm cảm thán, thời gian thực sự có thể thay đổi rất nhiều chuyện.

Một năm trước, sau khi ly hôn, cha mẹ vội vàng trở về, Thủy Dao không chịu nói bất cứ điều gì, chỉ không ngừng nói xin lỗi, làm cho bọn họ cho dù muốn tức giận cũng không thể thốt ra lời nào.

Sau đó, Thủy Dao quyết định ra nước ngoài để thư giãn. Không nghĩ tới, sau khi đến Pháp, cô quen biết được một vài người bạn tốt ở đó, rồi bắt đầu hứng thú với món ăn Pháp. Cô ở Pháp khoảng nửa năm rồi mới về nước, mang theo làn da rám nắng màu mật ong với nụ cười nồng nhiệt. Cô tuyên bố muốn mở một tiệm ăn gia đình theo phong cách cổ điển của Pháp. Mọi người đều cho rằng cô chỉ nhất thời hứng thú, không nghĩ rằng nhà hàng này lại ấn tượng như vậy. Thấy cô kinh doanh tốt, cha mẹ nửa năm qua luôn lo lắng vì đứa bé này, cũng thoáng yên tâm.

“Ngồi nghỉ đã.” Đan Thủy Doanh đưa khăn tay cho em gái, cười nói: “Em không thấy nhân viên phục vụ của em người nào cũng bận rộn, một người phải làm công việc của hai người sao, đừng làm họ thêm bận nữa.”

Bĩu môi, liếc nhìn nhóm nhân viên phục vụ bận tối tăm mặt mũi, Đan Thủy Dao nghịch ngợm nở nụ cười: “Ha ha ~ phương châm của nhà hàng chúng em  chính là ‘Nữ làm như nam, nam làm như vật [1], chỉ là bận một chút mà thôi, không có gì đâu.”


 [1]: Câu này có nghĩa là nữ làm việc  như nam còn nam làm việc như con vật. Đại loại là làm việc phải hơn bình thường, khong quản mệt mỏi.

Một vài nhân viên phục vụ vừa khéo đi qua, nghe được bà chủ của mình nói như vậy, đều không nhịn được ai oán trừng mắt với bà chủ nhà mình.

Đan Thủy Dao không hề có chút xấu hổ, vẫn ngang nhiên cười, chỉ kém không quay đầu lại làm mặt quỷ với họ.

Nhìn bộ dáng hoạt bát của em gái, Đan Thủy Doanh cũng không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Có lẽ chị thực sự có thể yên tâm, tuy rằng mới qua một năm, nhưng là đứa em này đã tìm về con người vui vẻ, tự tin trước kia. Bây giờ, nhìn nó thực sự rất hạnh phúc.

“Chị, nghe nói gần đây có người theo đuổi chị, có phải thật không?” Đan Thủy Dao nháy mắt tinh ngịch hỏi.

Nghe bà vú nói, gần đây trong nhà không cần tốn tiền mua hoa, vì ngày nào cũng có hoa được gửi đến cùng với những tấm thiệp với lời lẽ rất “buồn nôn”.

Mặt Đan Thủy Doanh hơi hơi ửng hồng: “Nào có……Đừng nói bậy.”

“Á à! Xem ra bác sĩ Chương kia thực sự có chút tài năng, làm cho chị gái giống tiên nữ tỷ tỷ của em cũng không chịu nổi thế công mãnh liệt mà động phàm tâm nha!”

“Đừng nói bậy, chị hôm nay đến … là muốn cùng em nói chuyện.” Ho nhẹ vài tiếng, Đan Thủy Doanh đỏ mặt muốn nhanh chóng chuyển đề tài.

“Nói chuyện? Chị, có chuyện gì, sao đột nhiên lại dùng khẩu khí nghiêm túc như vậy?”

“Cái đó…… Đêm qua, Kê Hướng Hòe lại đến nhà chúng ta.”

Sau khi từ Pháp trở về, Thủy Dao đã mua một căn hộ riêng để ở bên ngoài, nên không biết chuyện này.

Đan Thủy Dao ngẩn người, một hồi lâu mới cố tình làm như không hiểu nói: “Hả? Anh ta đến nhà chúng ta làm cái gì? Ngày hôm qua nhà chúng ta có tổ chức yến hội sao? Thế mà không cho em biết, không phải là em bị mọi người quên lãng rồi chứ?”

Đan Thủy Doanh nhìn biểu hiện bình thản trên mặt em gái, cô cẩn thận nói: “Anh ta…… ngày hôm qua không phải là lần đầu tiên đến nhà chúng ta, kỳ thực trước đó anh ta cũng đã tới vài lần.”

“À?” Đan Thủy Dao nghe vậy chính là cúi đầu, dùng thìa khuấy ly nước chanh trước mặt, lạnh nhạt hỏi: “Anh ta tới làm cái gì?”

Thật ra, hiện tại cô không muốn biết tin tức về gã đàn ông kia, cũng không muốn biết anh ta rốt cuộc muốn làm cái gì. Nếu có thể, cô hy vọng mình giống như những nhân vật trong tiểu thuyết, bị mất đi một phần trí nhớ, nhớ kỹ mọi người nhưng chỉ duy nhất quên đi người con trai mình từng yêu thương sâu sắc.

“Anh ta muốn gặp em một lần.”

“Gặp em?” Cô nhíu mày không thể tin nổi, mỉa mai nói: “Gặp em làm cái gì? Xem em sau khi ly hôn đã trở nên bình thường chưa sao? Ha!”

“Lúc ly hôn em không đòi hỏi bất cứ cái gì, làm cho anh ta có chút áy náy! Hơn nữa, về sau, tất cả thủ tục ly hôn em đều ủy thác cho luật sư giải quyết, làm cho anh ta có chút lo lắng……” Đan Thủy Doanh tuy rằng không thể lý giải hành vi của Kê Hướng Hòe, nhưng là xem thái độ của anh ta trong vòng một năm nay có vẻ chân thành, cô nghĩ chuyện này vẫn nên nói cho em gái biết.

Lo lắng? Đan Thủy Dao không nghĩ tới hai chữ này nghe qua, lại có thể buồn cười đến như vậy.

Lúc hai người còn là vợ chồng, anh ta có thể bởi vì không muốn có con mà cãi nhau với cô, đê cô một mình ở nhà cũng không thèm quan tâm. Bây giờ đã ly hôn, anh ta lại chạy đến nhà cô, nói rằng anh ta quan tâm cô?

Ha! Đúng là chuyện nực cười.

“Lo lắng cho em? Anh ta tỉnh lại đi! Thay vì lo lắng cho em thì anh ta nên lo xem mình có mắc phải các bệnh hoa liễu trước đi!” Cô mỉa mai châm biếm.

“Thủy Dao……” Đan Thủy Doanh hơi nhíu mày, nhìn em gái vừa nói lời độc miệng.

Đan Thủy Dao thấy ánh mắt không lài lòng của chị gái, thở dài nói: “Được rồi! Em vừa rồi là do giận dỗi, nhưng em thực sự không cần tới sự quan tâm dư thừa của anh ta.

Em hiện tại có công việc yêu thích, không cần miễn cưỡng đi làm chuyện mình không thích, cũng không cần giả dạng thành thục nữ xinh đẹp tao nhã theo sở thích của người ta, cũng không cần có người theo đuổi. Đối với em, cuộc sống hiện tại thực sự rất tốt, so với một năm trước mà nói, em thực sự rất hài lòng.”

Cô nhún nhún vai, nói với chị mình: “Nếu lần sau anh ta có đến nữa, chị giúp em chuyển lời đến anh ta, hiện tại em đang rất hạnh phúc, anh ta không cần phí công lo lắng cho người vợ trước vô duyên này.”

Đan Thủy Doanh nghe xong lời của em gái, không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể gật đầu: “Chị biết rồi.”

Con bé tuy rằng đã trở nên hoạt bát vui vẻ giống như trước kia, nhưng mà sau khi trải qua những tổn thương đó thì ai cũng sẽ phải có gì đó thay đổi.

Sâu trong đôi mắt Thủy Dao đã không còn đơn thuần hồn nhiên giống như trước kia, mà là sự kiên định, trưởng thành.

“Chị, đừng nói chuyện mất hứng này nữa! Mau đến đây giúp em nếm thử các món Điền Tâm vừa mới nghĩ ra.

Điền Tâm, là đầu bếp chính của Elaine, dáng người nhỏ gầy, nhưng là sức lực không hề nhỏ,nấu ăn lại tốt đến không thể tưởng. Lúc trước, ở trong quán ăn nhỏ tại Pháp, sau khi ăn qua đồ ăn của Điền Tâm, cô quyết tâm mời người này về Đài Loan cùng nhau gây dựng sự nghiệp.

Nói xong, cô gọi một nhân viên phục vụ đang thở không ra hơi, nhờ anh ta vào bếp đem tất cả các món mới ra cho cô niếm thử, nhưng lại rước lấy ánh mắt ai oán cùng tiếng than khóc của nhân viên phục vụ.

Nhưng Đan Thủy Dao nào có bỏ qua dễ dàng như vậy, cô thô lỗ nhấc chân đá anh ta, trừng mắt lườm anh ta một cái, anh ta chỉ có thể cắn khăn tay đi vào bếp. Cảnh này lập tức thu hút ánh mắt của cac thực khách trong quán ăn, thế là một trận tiếng cười lớn vang lên.

Đan Thủy Dao nhìn khách khứa mỉm cười nói: “Thật là thất lễ, đào tạo nhân viên không được tốt, làm cho mọi người xem chê cười rồi!”

Nhất thời, trong phòng ăn lại tiếp tục tuôn ra từng trận tiếng cười. Đúng lúc đó, chuông nhỏ được gắn trên cửa cũng phát ra thanh âm vui tai, tạo ra không khí thật sự náo nhiệt.

Đan Thủy Doanh cũng lộ mỉm cười, em gái cô đúng là đã quay trở về, cô cũng có thể yên tâm.

2 thoughts on “Vợ trước đói như sói – Chương 4.1

  1. Vân 30/08/2013 lúc 22:21 Reply

    tem nhé ^^~ cám ơn bạn rất nhiều 🙂

  2. lilykim1891 02/09/2013 lúc 14:09 Reply

    tks.nghe ta quan an cua Thuy Dao ma ham i like

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s