Một đêm thành danh- chương 19

Chương 19:

Edit : Jelly 

Beta: Kathyjj

 

Nói đúng ra thì Hàn Tiềm vẫn đẹp trai như bình thường trong bộ đồ này. Một chiếc mặt nạ màu ánh kim, chỉ che phần phía trên sống mũi, khoác một bộ quân phục vừa vặn với dáng người, một hàng cúc áo bằng kim loại cài khít lên tận cổ, rất phù hợp với thần thái lãnh đạm của anh ta, lại tăng thêm một phần sắc thái cấm dục.

 

Tôi nhìn lại bộ đồ có phần kỳ quái của mình.  Không chỉ có chiếc áo choàng của nữ chiến binh, thắt lưng cũng được cài một thanh phế liệu giả làm kiếm. Thật lòng mà nói, so với hiệp sĩ Đồng thanh thì giống hiệp sĩ đồng nát hơn. Trang bị trên người của Hàn Tiềm hiển nhiên cao cấp hơn tôi rất nhiều. Hai chúng tôi đứng cạnh nhau chẳng khác gì tay chơi đường phố đứng cùng đại gia RMB.

 

Tuy rằng trang phục trên người của chúng tôi hoàn toàn khác biệt nhưng lại mang mặt nạ rất giống nhau, của anh ta là màu ánh kim lấp lánh còn của tôi là màu đồng thanh tỏa sáng. Nhìn qua thật sự không khác nhau là mấy, ngay cả họa tiết chạm khắc cũng có điểm tương đồng. Vì thế mà nhin chúng tôi có vẻ giống một đôi Thanh đồng, Hoàng kim đấu sĩ kết hợp.

 

Dù có đeo mặt là thì hiển nhiên Hàn Tiềm vẫn nhận ra tôi. Đôi mắt của anh ta ẩn đằng sau chiếc mặt lạ làm cho tôi nhất thời không đoán ra được anh ta nhìn tôi là có ẩn ý gì.

 

Nhưng hiện tại, anh ta cũng mang tâm trạng khổ não như tôi. Lời nói của Stella ở trong giới cũng khá là có trọng lượng, đây còn là bữa tiệc sinh nhật của Hàn Lam Lam nữa. Mọi người đều đã đồng ý với thể lệ trò chơi này, Hàn Tiềm và tôi không thể chơi bài cùng tháo mặt nạ nói ra câu “ông đây không chơi” được. Trò chơi nào cũng đều có quy tắc và giới hạn cuối cùng, chúng tôi cũng không thể phá vỡ.

 

“Thẩm Miên? Sao cô lại ăn mặc như thế này?” Quả nhiên Hàn Tiềm đang rất phiền não.

 

Tôi nắm lấy thanh kiếm cùn bên thắt lưng, giọng nói pha chút ưu thương: “Tôi không mang trang phục hóa trang, đừng ở ngoài cửa đi vào cũng không được mà đi ra cũng không ổn, cô phục vụ tốt bụng đưa tôi đi chọn mấy bộ, chỉ có bộ này nhìn còn ra hình người. Còn anh, sao cũng rơi vào kết cục này?” Tôi vừa nói vừa nhìn về phía Liễu Sơ Lãng chép miệng: “Nếu bữa tiệc là do bọn anh sắp xếp, sao anh lại không chú ý đến những chi tiết này cơ chứ, sao lại ăn mặc tùy tiện như thế? Anh xem, cô em khóa dưới của anh ăn mặc rất phù hợp với không khí vũ hội đêm nay.”

 

Lúc này, xung quanh Liễu Sơ Làng đã vây quanh không ít gã đàn ông xum xoe xu nịnh, nhưng Liễu Sơ Lãng vẫn nhìn quanh bốn phía, hình như là đang tìm học trưởng của mình. Tôi nhìn hiệp sĩ hoàng kim Hàn Tiềm, tốt bụng chỉ cho anh Liễu Sơ Lãng: “Ở kia kìa, anh và cô ấy không thương lượng trước à? Sao lại mặc như vậy?”

 

Hàn Tiềm nhìn Liễu Sơ Lãng một cái, cũng không có ý định đi qua bên đó: “Tôi vốn không muốn tới buổi dạ hội hóa trang này, nhưng Lam Lam nhất quyết đòi tôi tới. Hôm nay sinh nhật nó, nó nói dù thế nào tôi cũng phải nghe nó một lần. Nó chuẩn bị luôn cả trang phục cho tôi, là một bộ vét đuôi tôm màu trắng, còn có cả một cái vương miện nữa. Đáng tiếc vừa mặc xong trên đường lại đụng phải một người, bị đổ một ít rượu lên người, đành phải thay bộ khác.”

 

Lúc này tôi mới chợt hiểu ra, thì ra là sắp xếp của Hàn Lam Lam muốn biến anh trở thành bạch mã hoàng tử một lần, sau đó thiên sứ bé nhỏ Liễu Sơ Lãng sẽ là nàng công chúa Bạch Tuyết có thể sánh đôi cùng anh ta.Vốn nội dung vở kịch đã sắp xếp ổn thỏa, không ngờ tới giữa chừng lại xảy ra sự cố.

 

Phải làm một nhân tố trong biến cố bất ngờ này, tôi cảm thấy rất ngượng ngùng. Đại khái, Hàn Lam Lam rất hy vọng lợi dụng bữa tiệc sinh nhật lần này giúp quan hệ giữa Hàn Tiềm và Liễu Sơ Lãng có thể thăng hoa. Vì vậy, tôi rất thành khẩn xin lỗi Hàn Tiềm: “Tôi thật sự không ngờ tới, các anh cũng không có mời tôi, tôi thực là mặt dày muốn xem trò vui nên theo Tống Minh Thành tới. Hơn nữa tôi lại chọn bộ trang phục hiệp sĩ Đồng thanh rất không bình thường này. Tôi thật khiếm nhã, tôi xin lỗi. Nhưng thực sự tôi không nghĩ là anh cũng chọn hóa trang thành hiệp sĩ Hoàng kim…”

 

Hàn Tiềm bị lý luận hùng hồn của tôi làm cho nghẹn lời, không tiếp lời của tôi, nói sang chuyện khác: “Tôi không mời, cô cảm thấy mất mát sao?”

 

Trong lòng tôi thầm cãi lại anh ta một câu “mất mát cái rắm”, nhưng trên mặt lại không biểu hiện gì: “Loại tâm tình này không biết phải diễn tả thế nào cả, tóm lại là tương đối đặc biệt.”

 

Hàn Tiềm liếc nhìn tôi đầy ẩn ý, sau đó lấy hai ly sâm banh trên khay của người phục vụ đi qua bên cạnh, đang chuẩn bị đưa cho tôi.

 

Đáng tiếc, động tác như của một thân sĩ, lưu loát sinh động như nước chảy mây trôi của anh ta giữa đường bị người ta chặn lại.

 

Gương mặt Tống Minh Thành trắng bệch, xung quanh miệng loang lổ vết máu, cầm lấy ly sâm panh trên tay Hàn Tiềm uống một hơi cạn sạch: “A, hai người ở đây à, Miên Miên, tôi tìm cô lâu lắm rồi đấy.” Lần này anh ta hóa trang thành ma cà rồng, trong miệng còn ngậm bộ răng giả vướng víu, vừa nói chuyện với chúng tôi, vừa lấy từ trong miệng ra bộ răng nanh, đặt luôn lên chiếc bàn ăn gần nhất.

 

“Giờ thì có thể nói chuyện thoải mái rồi! Này, hai người….” Tống Minh Thành uống rượu xong phát hiện ra tạo hình của tôi và Hàn Tiềm cũng không khỏi giật mình, lập tức kéo tôi qua, hỏi nhỏ: “Miên Miên, cô không biết Stella đề ra cái gì mà nụ hôn nóng bỏng sao? Không ngờ hai người lại đặc biệt muốn… cái đó, trước mặt bàn dân thiên hạ?” Anh ta không có ý xấu, nhưng đáng tiếc giọng hơi lớn. Đã có vài ba người nhìn qua đây.

 

Mà điều tôi không cần nhất bây giờ, đó chính là ánh mắt chăm chú và những cái quay đầu của họ. Theo thống kê nhanh của tôi trong tình huống hiện tại, bi kịch xứng đôi cùng nụ hôn nồng nhiệt kia hiển nhiên không chỉ có tôi và Hàn Tiềm. Kim bài của tổ chế tác HT và đối thủ của anh ta, một thành viên của CC lại cùng hóa trang thành một bạch Vô Thường, một hắc Vô Thường. Còn có nữ minh tinh mới nổi với những vai phản diện, Celly cùng nam ca sĩ J. Thật khâm phục tài nhìn xa của Stella, dựa vào sự tương xứng của trang phục thật sự có thể tạo ra không ít trò hay cho thiên hạ thêm náo nhiệt.

 

Khổ một nỗi, đám chị em ở đây đều bị uy quền khống chế, không dám phản kháng, vì vậy lại càng cố gắng tìm kiếm xung quanh một đối tượng giống mình hoặc thảm hại hơn mình để ghép đôi. Sau đó ép người ta cùng tiến lên sân khấu biểu diễn màn hôn môi nồng nhiệt.

 

Tôi không thèm để ý đến Tống Minh Thành, kéo tay áo Hàn Tiềm: “Này, hay là thế này, trước khi phải lên sân khấu biểu diễn màn hôn môi nóng bỏng kia, anh đi ra hoa viên phía sau nhà đi dạo được không? Chờ điểm danh xong tôi sẽ gửi tin nhắn cho anh.”

 

Hàn Tiềm không buồn nâng mí mắt lên: “Tại sao lại muốn tôi tránh ra ngoài?”

 

Anh ta hỏi thẳng ra như vậy khiến tôi chấn kinh mất một phút, sau đó mới nghĩ cách nói dối. Cố gắng nghiêm mặt nhỏ giọng, tôi nói với anh ta: “Bữa tối vừa nãy tôi đã ăn không ít tỏi!”

 

Câu ấy nói ra Hàn Tiềm cũng không có phản ứng gì, ngược lại Tống Minh Thành lại hét to một tiếng, nhảy sang một bên cách xa tôi.

 

“Tôi là ma cà rồng, tôi sợ tỏi nhá! Cô cách xa tôi ra một chút!” Anh ta vừa kêu vừa cầm bộ răng giả vừa vứt trên bàn ăn lên vội vàng chạy mất. Bỏ lại hai người chúng tôi khiến không khí có phần lúng túng.

 

“Nhưng thật ra ý của tôi là cô có thể tránh ra ngoài, bên kia có một cái ban công nhỏ, sẽ không có ai chú ý đến. Cô qua bên đó đi, lát nữa tôi tới gọi cô.”

 

Sau khi tôi nghe xong những lời này của Hàn Tiềm, da mặt khẽ giật giật. Hóa ra là tôi tự mình đa tình, Hàn Tiềm không muốn tránh ra ngoài căn bản không phải vì ý nghĩ sẽ cùng tôi làm gì gì kia, chẳng qua là cảm thấy không đáng khi vì một nhân vật bé nhỏ như tôi mà phải hạ mình bỏ qua bữa tiệc này mà thôi.

 

Quần chúng ở bữa tiệc này là một bối cảnh rất hùng hậu. Thẩm Miên tôi chẳng qua chỉ là từ một tay săn ảnh chuyển sang làm một tiểu minh tinh mới nổi bé nhỏ, đặt trên bầu trời đêm có hàng nghìn hàng vạn ngôi sao cũng chỉ có thể phát ra một chút ánh sáng yếu ớt. Tôi cách trăng sáng xa như vậy, ánh sáng phát ra lại yếu ớt như thế, không biết phải vượt qua khoảng cách bao nhiêu năm ánh sáng mới có thể nhắn nhủ đến bờ bên kia đây!

 

Lúc này tôi đang đứng trên ban công gió thổi lồng lộng, nhìn lên bầu trời đầy sao không khỏi cảm thấy xuân buồn thu thương. Lúc rời đi, Hàn Tiềm giúp tôi khép lại cánh cửa thông vũ hội với ban công, vì vậy sự yên tĩnh ngoài cửa so với không khí ồn ào náo nhiệt bên trong giống như bị cách ly vậy.

 

Tôi nghe tiếng cười bên trong truyền ra, trận sau to hơn trận trước, đột nhiên trong đầu hiện lên một câu “náo nhiệt là bọn họ, còn tôi thì chẳng có gì.”

 

Đêm đã khuya, gió trên ban công thổi qua rất lạnh, bộ trang phục hiệp sĩ tôi mặc trên người ngoại trừ việc nhìn qua rất oai hùng, thì không hề ấm chút nào. Hàn Tiềm lúc rời đi cũng không chú ý bên ngoài sương rơi rất dày, có lẽ trong đầu anh bây giờ tôi cũng chỉ như người qua đường Giáp không hơn. Tôi đứng ở ban công nửa tiếng đồng hồ, sương trên trán đã ngưng kết thành những giọt nước li ti

 

Bên kia cánh cửa vẫn còn vọng lại tiếng cười đùa, tôi không biết rõ bên trong đang làm gì, hình như là Hàn Lam Lam đang cắt bánh gato thì phải. Bởi vì một câu nói đùa về quy tắc trò chơi tìm cặp trang phục tương đồng của Stella, khiến tôi phải ngây ngốc, cô đơn lẻ loi ngoài ban công lâu như vậy, còn bị tước mất cơ hội ăn bánh gato thỏa thích nữa, lại còn nghe được Hàn Tiềm vốn không có ý định mời tôi. Tôi đến chính là chuyện ngoài ý muốn, không được hoan nghênh. Người đàn ông như Hàn Tiềm, hơn phân nửa thích nắm mọi thứ trong tay, không thích những điều ngoài ý muốn.

 

Tôi chà xát cánh tay đang lạnh run, áp mặt vào cửa kính, qua chỗ rèm che không kín, nhìn vào bên trong.

 

Sau đó tôi nhìn thấy Hàn Tiềm, mặc bộ vest đuôi tôm màu trắng, trên đầu Hàn Tiềm còn đội một cái vương miện.

 

Nghiêng mình hôn Liễu Sơ Lãng trên người mặc bộ váy bằng tơ lụa trắng như tuyết. Mặc dù chỉ là một cử chỉ lịch sự, một nụ hôn dịu dàng lên má, tôi lại vẫn cảm thấy chói mắt.

 

Chẳng trách không khí lại sôi động như vậy, chẳng trách lại có nhiều tiếng trêu chọc ồn ào như vậy, chẳng trách tôi lại bị nhét vào cái ban công lạnh lẽo này, chẳng trách chẳng trách…..

 

Bên kia cánh cửa hình ảnh vô cùng mỹ lệ, chàng vương tử anh tuấn và nàng công chúa kiều diễm.

 

Còn bên này cánh cửa tôi trông rất buồn cười, mặc trang phục chẳng ra thể thống gì cả, bên hông còn đeo một thanh kiếm cùn, tay chân lạnh cóng, trên tóc sương rơi ướt nhẹp, có lẽ sắc mặt cũng không không thể nào khả quan được.

 

Khoảnh khắc này tôi mới phát hiện mình thật ngốc nghếch, sao tôi lại không nghĩ tới, khó khăn lắm mới tránh được tôi, thoát khỏi tôi, Hàn Tiềm sao có thể tiếp tục mặc bộ trang phục hiệp sĩ hoàng kim tương đồng với tôi chứ! Cứ coi như tôi tự yêu bản thân cho rằng mình ưa nhìn đi chăng nữa thì sánh đôi cùng tôi cũng chính là một loại bất hạnh.

One thought on “Một đêm thành danh- chương 19

  1. Vân 20/11/2013 lúc 20:19 Reply

    tem ^^~

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s