Một đêm thành danh- chương 21

Chương 21:

Edit : Jelly 

Beta: Kathyjj

 

Lúc ấy tôi chỉ muốn được tắm nước nóng sau đó chui vào trong chăn ấm áp, đâu còn tâm trí để ý xem Hàn Tiềm ra hoa viên tìm người hay dọa quỷ. Cho nên tôi cũng không quan tâm đến mấy lời anh ta vừa nói.

 

Nhưng vài ngày sau, khi gặp lại Hàn Lam Lam, cô ấy mang vẻ mặt đầy ưu sầu, nói với tôi: “Xong rồi, lần này em đã chọc giận anh trai em rồi.”

 

Tôi sụt sịt nước mũi, cố gắng mở to đôi mắt đang buồn ngủ vì uống thuốc cảm lạnh, ra vẻ đang chăm chú lắng nghe.

 

“Haizz, hình như em làm mọi chuyện rối tinh lên rồi. Đêm đó, sau khi em cùng đoàn làm phim ăn cơm xong, về nhà còn có tăng hai. Chị không biết đâu, dù sao cũng là bữa tiệc của gia đình em, mời một số vị trưởng bối và bạn bè thân thiết, còn tổ chức cả vũ hội hóa trang nữa. Aigoo, tức chết em, tức chết em mất. Vốn là muốn vun vén tình cảm cho anh em với một cô gái, không ngờ được, haizz, không ngờ được.”

 

Tôi gật đầu tỏ ý đang nghe, suy nghĩ kỹ rồi quyết định không nói cho Hàn Lam Lam biết, bữa tiệc tăng hai hôm đó tôi cũng đi, còn “một cô gái” mà cô ấy muốn tác hợp là ai tôi cũng biết rõ.

 

“Vũ hội hóa trang đó, theo kế hoạch thì đó là một chuyện vui, còn có tiết mục hôn nhau của những cặp có trang phục thích hợp. Em cũng đã sắp xếp xong xuôi cả rồi. Anh trai em không cẩn thận làm bẩn bộ trang phục, phải thay ra cũng không có gì đáng nói, cuối cùng anh ấy vẫn bị em vừa năn nỉ vừa uy hiếp, bắt đổi lại bộ đồ nhưng anh ấy chẳng tỏ thái độ vui vẻ gì cả. À mà, chị không biết bộ quần áo thứ hai anh ấy mặc kỳ quái, thể hiện gu thẩm mỹ dị thường thế nào đâu. Thế là kế hoạch ôm mỹ nhân về nhà hoàn hảo đã bị phá hủy hoàn toàn.”

 

Tôi an ủi Hàn Lam Lam mấy câu, lớn tiếng khen ngợi cơ thể hoàn hảo của Hàn Tiềm, cho nên mặc cái gì cũng đẹp hết, nếu như không mặc gì thì còn đẹp hơn.

 

Hàn Lam Lam cười cười: “Nhờ có chị mà lòng em nhẹ nhõm hơn nhiều, em biết tìm chị không sai đâu mà. Anh trai của em ấy, anh ấy khiến em lo lắng lắm. Cho tới bây giờ, cái gì cũng không chịu nói cho em biết. Còn tưởng là anh ấy đối với cô gái kia có sự khác biệt, vì vậy em mới tìm mọi cách để tác hợp, Hóa ra trong đầu anh ấy hình như đang suy nghĩ đến cuộc gặp gỡ với người nào đó thì phải, em thấy anh ấy sau đó vội vàng ra vườn hoa tìm ai đó. Anh ấy vẫn luôn lạnh nhạt với phụ nữ như vậy, khiến em không thể không suy nghĩ lung tung. Chị mau cho em lời khuyên đi. Dù sao thì có một mình em thì cũng chỉ đoán mò mà thôi.”

 

Tôi cảm thấy tôi cũng nên khuyên nhủ đôi câu thì hơn. Vì vậy, tôi hắng giọng một cái: “Cái đó, tăng hai của bọn em chị cũng có nghe Tống Minh Thành nói qua. Nhưng, đêm đó ở trong vườn hoa, theo lời của Tống Minh Thành thì, chỉ có mỗi anh trai anh ta là Tống Minh Nguyên… Người mà anh em đi tìm…” Thật ra thì tôi chỉ thuận miệng nói bừa. Bêu xấu Hàn Tiềm như vậy khiến tôi có loại cảm giác sung sướng đến kỳ lạ.

 

Mà Tô Đình cũng đã từng nói với tôi, trình độ khuyên nhủ người khác của tôi đúng là độc đáo: “Ban đầu tất cả đều là những suy nghĩ tốt đẹp, bị cậu khuyên xong, ngay cả ý nghĩ muốn nhớ lại cũng không có.” Cô ấy nhận xét như vậy là đã quá đề cao tôi rồi. Tôi cảm thấy, tốt xấu gì thì tôi cũng chỉ suy luận từ những căn cứ mà người ta đưa ra thôi, như thế phải khen ngợi tôi mới đúng. Quả nhiên, Hàn Lam Lam vừa nghe xong liền ngây dại. Run rẩy lấy điện thoại ra, gọi điện cho anh trai cô ấy.

 

Sau buổi dạ hội đó, tôi vinh quang bị cảm, rất nặng. Tô Đình khuyên tôi nên uống nhiều nước gừng nóng, tôi thấy cũng đúng nên liền ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng vì cho nhiều gừng quá, uống một ngụm, hai hàng lệ dài cũng theo đó mà chảy xuống.

 

“Hay là cậu đi khám bệnh đi, đừng quan tâm tới tiến độ quay phim của đoàn làm phim làm gì. Khi Lý Khải Duệ thông báo quá bận không phải các cậu cũng phải nghỉ theo đó sao?”

 

Tôi vừa uống nước gừng nóng, vừa lau nước mắt: “Chờ một thời gian nữa đã. Dạo này tôi diễn không đạt lắm, không ngừng NG[1]. Tôi không thể để người ta nói tôi làm bộ làm tịch, giả bộ bị cảm được.

[1] NG: cắt và diễn lại (cái này trong khi quay phim, khi diễn viên diễn không đạt, đạo diễn sẽ hô “cắt”. Người trong nghề sẽ nói là NG)

“Thôi quên đi, tự cậu liệu mà làm, đã xem tin tức giải trí gần đây chưa?”

 

“Sao?”

 

“Chính là dạ tiệc của biên kịch Hàn Lam Lam của các cậu đấy, còn có cả vũ hội hóa trang nữa. Nghe bảo còn có màn hôn môi nóng bỏng của những cặp đôi có trang phục phù hợp. Sau đó không phải Sell và Tô Cầm hôn nhau sao? Hai người hôn nhau rất thắm thiết, kết quả đám phóng viên liền nhảy vào đào sâu, tìm kỹ. Quả nhiên lộ ra hai người đã đăng ký kết hôn hơn hai năm nay, công ty quản lý của hai người giờ loạn muốn chết. Kể cả hai người có ly hôn, trên con đường làm thần tượng, danh tiếng của hai người cũng sẽ giảm đi nhiều. Trên diễn đàn, các fan đã cãi nhau loạn lên rồi. Mà nếu không ly hôn, truy cứu trách nhiệm sẽ phải bồi thường một khoản tiền rất lớn đó.”

 

“Còn có tin đồn, nhà đầu tư của bộ phim mà cậu đang đóng và Liễu Sơ Lãng cũng có gì đó. Hình như cũng là chỗ giao tình của giới thượng lưu. Trong bữa tiệc mặc dù chỉ hôn lên mặt, nhưng, hắc hắc, có gian tình gì đó chắc cậu cũng biết. Không phải chính Hàn Tiềm tiến cử cô ta làm nữ diễn viên phụ sao. Để xem cô ta sẽ đối phó như thế nào.”

 

Tôi xì mũi, cảm thán đêm đó Hàn Tiềm ghét bỏ tôi vậy mà lại giúp tôi tránh được một kiếp nạn. Tôi thực sự không mong muốn có scandal gì gì đó với Hàn Tiềm. Chỉ là để bị cảm thì cũng không phải chuyện tốt.

 

Sau đó, kết quả là tôi ngất xỉu khi đang quay một phân đoạn, thật sự ngất lịm xuống đất không bò dậy nổi. Nghe nói, khi đưa tới bệnh viện người nóng ran cả lên.

 

“Này, tình huống lúc đó vô cùng khẩn cấp, cô sốt tới 60 độ, tôi nhận được tin mà chân tay lạnh ngắt như băng.” Tống Minh Thành nói với tôi.

 

Tôi trở mình, chổng mông về phía anh ta: “60 độ còn đưa tới bệnh viện làm gì, trực tiếp đem tới phòng cứu hỏa ấy.” Tôi chỉ muốn ngủ, không có tâm trạng nói chuyện với Tống Minh Thành.

 

Có lẽ đã nhìn ra tâm trạng của tôi, Tống Minh Thành ngập ngừng một chút: “Ba ngày trước, Hàn Tiềm chiếm mất ba mảnh đất của anh trai tôi.” Sau đó rời đi.

 

Tôi nhíu mày, buổi vũ hội hóa trang ngày ấy, Tống Minh Nguyên bừng bừng lửa giận nói ba câu.

 

Ba mảnh đất, nhớ lại dáng vẻ mềm mỏng của Hàn Tiềm đêm đó khiến tôi không rét mà run. Người đàn ông tàn nhẫn này còn có thể ngụy trang, bình thường thì nhẫn nhục chịu đựng, khi vùng lên thì nguy hiểm cỡ nào.

 

Nhất thời cả người tôi nóng ran. Tống nhị thiếu gia cũng không phải loại tốt đẹp gì, anh ta nói với tôi như vậy, không phải là đang nhắc nhở là chính tôi đã mắc nợ sao. Quanh đi quẩn lại thì ra là muốn đến đòi nợ.

 

Vì thế tôi thầm nguyền rủa Hàn Tiềm rồi từ từ tiến vào giấc ngủ.

 

Vậy mà giấc ngủ này kéo dài mấy ngày liền. Mỗi ngày đều có rất đông người vào thăm tôi. Nhân viên đoàn làm phim, A Quang, Tô Đình, thậm chí còn có Hàn Tiềm. Tuy nhiên, tôi chưa từng ở trong trạng thái tỉnh táo để nhìn thấy anh ta, chỉ có thể từ chỗ y tá tra danh sách ký tên nhìn thấy tên mà thôi. Hàn Tiềm, nét bút mạnh mẽ, phóng khoáng, không có dư thừa dù chỉ là một nét mực.

 

Tôi ăn trái cây trong giỏ mà anh ta mang tới, đầu giường còn đặt các loại hoa tươi. Thực ra như thế này cũng không phải là làm quá, dù sao tôi phải hứng gió lạnh lâu như vậy. Tôi và anh ta đúng là oan gia, muốn tránh cũng không thể tránh được.

 

Tối hôm đó tôi ăn khá nhiều, lại còn hứng lên đọc một quyển tiểu thuyết kinh dị. Kết quả là chẳng có ai tới thăm, nằm một mình cảm giác thật lạnh lẽo, cô độc.

 

Cho nên lúc cánh cửa bị đẩy ra, thiếu chút nữa thì tôi nhảy từ trên giường xuống. Sau khi nhìn rõ người tới là Hàn Tiềm, mới tỏ vẻ tức giận nằm trở lại.

 

“Hàn tiên sinh, xin chào.”

 

Hàn Tiềm hình như không ngờ tới vào giờ này mà tôi còn chưa ngủ, nhìn tôi gật đầu. Đặt giỏ hoa quả xuống, nhìn cuốn sách tôi đặt ở cạnh giường.

 

Bầu không khí có phần trầm lắng, tôi nắm chặt chăn, Hàn Tiềm nhìn sách, không một ai trong hai chúng tôi nói lời nào. Hàn Tiềm liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nói với tôi một tiếng không quấy rầy nữa, chúc sớm bình phục rồi chuẩn bị đi.

 

Tôi luống cuống, vừa rồi, tôi và Hàn Tiềm như vậy, không cần nhìn nhau cũng không cần nói chuyện. Tôi chăm chú nhìn tấm chăn, cố gắng mấy cũng không thể nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Bệnh viện vốn là nơi tích tụ nhiều linh hồn ai oán, lưu truyền nhiều câu chuyện ma quỷ. Hàn Tiềm cũng không phải là người có kiên nhẫn, cũng không thể ngồi cùng tôi, không nhìn cũng không nói lâu thêm nữa.

 

“Hàn tiên sinh, thật ra thì tôi không thích ăn táo.” Tôi quyết định tìm đề tài để giữ chân Hàn Tiềm, trong lòng hiện tại rất sợ hãi.

 

Hàn Tiềm quả nhiên dừng lại quay đầu nhìn tôi. Giỏ hoa quả hôm nay anh ta mang tới phần lớn là táo. Tôi mới ý thức được lời vừa rồi của mình nghe qua giống như đang khiêu khích.

 

Hàn Tiềm nheo mặt lại nhìn tôi, hơi cúi người xuống. Một cánh tay đè lên tấm chăn trên giường bệnh của tôi, tay còn lại lấy ra một quả táo trên đầu giường: “Hả, phải không? Ý của cô là muốn tôi mang về?”

 

Trong lòng tôi đã muốn khóc thét, không cần như vậy! Tôi còn cố đắc tội với Hàn Tiềm làm gì không biết, bây giờ không phải đã quá thảm sao.

 

Nhìn thấy thái độ lạnh như băng của Hàn Tiềm, tôi lại cảm thấy tự khích lệ mình một chút. Dù sao đắc tội một lần cũng là đắc tội, đắc tội hai lần cũng là đắc tội, nói không chừng còn có thể kích cho Hàn Tiềm gây gổ với tôi. Như vậy, tối nay tôi sẽ không phải ôm nỗi sợ hãi ma quỷ gì đó mà đi ngủ.

 

Vì vậy, lời nói cứ thế tuôn ra: “Hình như Hàn tiên sinh vẫn còn thiếu tôi một câu trả lời hợp lý.”

 

Lúc những lời này nói ra, Hàn Tiềm ngồi xuống giường bệnh bên cạnh tôi. Giường bệnh thêm thể trọng của một người, khẽ kêu cọt kẹt. Tôi nhìn chằm chằm vào những khớp xương rõ ràng của Hàn Tiềm đang tiếp tục trượt xuống: “Trong buổi vũ hội hóa trang đêm đó chắc Hàn tiên sinh cảm thấy rất hứng thú! Đáng tiếc, cũng bởi vì bữa tiêc của các anh mà tôi ốm đau, bệnh tật thế này.”

 

“À, nói như vậy nghĩa là cô cứ ngã bệnh thì nên tìm tôi tính sổ phải không?” Những lời của anh ta khiến tôi nhất thời có cảm giác không xong rồi. Tống Minh Nguyên chỉ vì ba câu nói mà mất ba miếng đất, tôi đây đã nói hai câu rồi, có phải cũng sẽ bị lột da, tróc xương hay không?  

 

Tôi hoảng hốt nghĩ, đêm đó, Hàn Tiềm thực sự xuất hiện trong bộ trang phục bình thường đó sao? Tám phần là mặc cho tôi nhìn rồi, dù sao thì kẻ ngu cũng dễ bị lừa gạt. Nếu lấy tôi ra so sánh với anh, không phải tôi chính là kẻ ngu đó sao!

 

“Tại sao cô lại không ăn táo?” Anh ta nói một câu chuyển đề tài, chắc là chuẩn bị cho tôi rớt đài đây. Tôi tất nhiên là phải thức thời: “Thật ra thì táo là một loại quá nhiều nước, trông rất bóng bẩy mỡ màng, nhìn rất thơm ngon, ăn xong sẽ rắn chắc cơ bắp, lưu thông máu. Tôi không thích chỉ là vì tôi là loại người muốn ăn nhưng lười làm, ngại phải gọt vỏ táo thôi, không có ý chê táo mà Hàn tiên sinh mang đến đâu. Hoa quả nhiều như vậy, Hàn tiên sinh lại chọn duy nhất những quả táo này, nhất định là có ngụ ý thâm sâu.”

 

“Vậy cô nói thử xem, có gì mà ngụ ý thâm sâu?” Hàn Tiềm vừa nói vừa bắt tay vào gọt táo.

 

Tôi còn ở trong trạng thái mắt chữ O mồm chữ A, chỉ thấy anh ta cầm dao trên bàn lên, rắc rắc mấy cái, quả táo đã được gọt sạch vỏ, miếng bổ ra miếng nào ra miếng nấy.

 

Lúc này, trong phòng bệnh buổi tối, chỉ có tôi và Hàn Tiềm, trên tay anh ta còn cầm dao. Tôi khẽ run lên, chui tọt vào trong chăn, chuẩn bị quay mông về phía anh ta, làm ra tư thế đuổi khách. Ngay từ đầu chính là tôi sai, làm bạn với Hàn Tiềm còn không an toàn bằng làm bạn với những câu chuyện ma quỷ kia.

 

Sau đó, tôi bị lôi từ trong chăn ra, thần sắc anh ta có phần nóng nảy. Tôi nhìn anh ta giơ dao lên, từng nhát từng nhát cắt quả táo rất ngọt.

 

“Cho cô. Sau này phải tự gọt mà ăn, loại con gái lười biếng rất dễ làm người khác ghét.” Mãi một lúc sau tôi hai mắt ngấn lệ, run rẩy nhận lấy miếng táo trên tay anh ta ngấu nghiến cắn nuốt để trút giận chỉ còn chừa lại cái lõi táo.

 

Anh ta thần thái nhàn nhã nhìn tôi ăn xong quả táo, cũng không có ý định rời đi.

 

Tôi quấn chặt chăn, yên lặng nhìn anh ta.

 

“Hình như em rất để tâm đến đêm đó thì phải?” Anh ta nói, sự nóng nảy khi gọt táo không còn thấy đâu nữa, xem ra đang chờ tôi tự tìm đường chết đây.

 

“Cũng không hẳn, chính là đêm đó, Hàn tiên sinh đang vui vẻ như vậy, một người vui để mọi người cùng vui. Nếu em sánh đôi với anh hiện tại chắc sẽ có chút không tự nhiên.”

 

“Vui vẻ? Em nói cái đó là vui vẻ?” Hàn Tiềm xích lại gần tôi: “Đêm đó, chẳng qua là tôi cư xử theo đúng phép lịch sự hôn lên gò má người ta thôi, làm sao có thể nói là vui vẻ?”

 

“Vui vẻ phải là bộ dạng như thế này này.” Anh ta vừa nói vừa áp lại gần tôi hơn. Đáng tiếc tôi bị bệnh, chỉ có thể giãy giụa hai cái tượng trưng, sau đó buông áo giáp đầu hàng, nhất thời chỉ cảm thấy cần cổ, trán, chóp mũi, gò má còn cả trên môi cũng truyền tới cảm giác âm ấm, ươn ướt, nhẹ nhàng, sau đó anh ta cạy mở miệng tôi, sau đó, sau đó… chuyện đã qua không nên nhắc lại làm gì.

 

Đợi đến khi anh ta cảm thấy đủ vui, cuối cùng cũng rời khỏi môi tôi: “Lần này chúng ta đều vui vẻ nhỉ, cảm giác thế nào?”

 

Đầu tôi choáng váng, thành thật trả lời: “Giống như bị một con chó săn rất lớn liếm cho một cái.”

One thought on “Một đêm thành danh- chương 21

  1. Vân 17/12/2013 lúc 20:27 Reply

    thanks ^_^

Các bạn góp ý về truyện nhà mình nào ~~ Nhà vắng vẻ quá đi ಥ _ ಥ

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s